Buổi liên hoan của phòng ban vô cùng náo nhiệt.
Mọi người lần lượt nâng ly.
“Chúc mừng chị Vy!”
“Sau này chị nhớ dẫn bọn em bay cao nhé!”
Tôi uống rượu sake.
Từng chén nhỏ một.
Mặt hơi nóng lên.
Tiểu Chu ghé sát lại, nhỏ giọng hỏi:
“Chị Vy, tài liệu chị nhờ em tra hôm qua, em gửi vào email rồi.”
“Ừ, chị xem rồi. Cảm ơn em.”
“Nhưng mà… chị tra mấy vụ phân chia tài sản khi ly hôn với cả xác định tài sản trước và sau hôn nhân để làm gì vậy?”
Cô ấy chớp chớp mắt.
“Không phải chị định ly hôn với anh rể thật đấy chứ?”
Tôi gắp một miếng cá hồi.
Chấm chút mù tạt pha nước tương.
“Cứ chuẩn bị trước.”
“Thật luôn à?”
Tiểu Chu tròn mắt.
“Em thấy hai anh chị vẫn tốt mà. Anh rể nhìn hiền lắm.”
“Hiền?”
Tôi đưa miếng cá hồi vào miệng.
Vị cay nồng của mù tạt xộc thẳng lên sống mũi.
“Tiểu Chu.”
“Nhớ một câu này.”
“Có những người không phải hiền.”
“Mà chỉ là… chưa có đủ vốn để làm càn.”
Tiệc tan đã hơn chín giờ tối.
Tôi bắt taxi về nhà.
Trên xe nhận được một tin nhắn thoại từ mẹ chồng.
Tôi bấm mở.
Giọng bà nghèn nghẹn như sắp khóc.
“Tiểu Vy à, bao giờ con đến bệnh viện?”
“Cô hộ lý này thật sự không được. Lau người thì mạnh tay, đút cơm cũng chẳng nên hồn, làm rơi vãi khắp người mẹ.”
“Thằng Lỗi bảo hôm nay con nghỉ việc, mai là sang chăm mẹ luôn. Có thật không?”
“Mẹ biết ngay con là đứa hiếu thảo nhất.”
“Còn chu đáo hơn cả con gái ruột.”
“Đợi con đến, mẹ bảo bố thằng Lỗi hầm gà cho con bồi bổ.”
Nghe xong, tôi không trả lời.
Thoát WeChat.
Mở album ảnh.
Lật đến những tấm hình năm ngoái.
Có một bức chụp trong tiệc sinh nhật mẹ Trình Lỗi.
Cả nhà đang ăn ở nhà hàng.
Trong ảnh, tôi gắp thức ăn cho bà.
Bà cười nắm lấy tay tôi.
“Vẫn là con gái tốt nhất.”
“Con gái mới biết quan tâm.”
Lúc ấy Trình Lỗi đứng cạnh cười nói:
“Mẹ à, Tiểu Vy đâu phải con gái mẹ. Cô ấy là con dâu mà.”
“Con dâu thì sao?”
“Con dâu còn thân hơn cả con gái!”
Bà nói chắc như đinh đóng cột.
Giờ nghĩ lại…
Thật châm chọc.
Xe dừng trước cổng khu chung cư.
Tôi thanh toán rồi bước xuống.
Gió đêm hơi lạnh.
Tôi kéo chặt vạt áo khoác.
Đứng dưới tòa nhà ngẩng đầu nhìn lên.
Tầng mười sáu.
Nhà tôi tối om.
Trình Lỗi vẫn chưa về.
Có lẽ anh ta đang ở bệnh viện.
Hoặc lại đang dự một buổi xã giao nào đó.
Tôi dùng vân tay mới mở cửa.
Trong nhà tối đen.
Bật đèn lên.
Khoảng huyền quan bỗng trống trải hẳn.
Nơi vốn đặt giá để giày.
Giờ chỉ còn vài đôi giày của tôi.
Giày da.
Giày thể thao.
Dép đi trong nhà của Trình Lỗi…
Đều đã biến mất.
Phòng khách cũng rộng hơn trước.
Chiếc sofa anh ta hay nằm, gối tựa được xếp ngay ngắn.
Tạp chí, bật lửa, tiền lẻ anh ta từng tiện tay vứt trên bàn trà…
Cũng không còn nữa.
Dấu vết thuộc về anh ta trong căn nhà này đang dần biến mất.
Giống như bãi cát sau khi thủy triều rút.
Tôi rót cho mình một cốc nước.
Ngồi xuống sofa.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn từ ngân hàng.
“Tài khoản đuôi số 8836 của quý khách lúc 20:47 đã nhận được khoản chuyển khoản 1.200.000 tệ, nội dung: Thưởng dự án.”
Tiền thưởng dự án.
Một triệu hai trăm nghìn tệ.
Tôi nhìn dãy số ấy thật lâu.
Rồi mở ứng dụng tìm nhà thuê.
Bắt đầu xem các căn hộ gần đây.
Tôi cần một nơi ở mới.
Một nơi hoàn toàn thuộc về riêng mình.
Căn nhà này…
Có quá nhiều ký ức của cả hai.
Đã đến lúc dọn sạch rồi.