Hôm sau là thứ Bảy.
Khi tôi tỉnh dậy thì đã mười giờ sáng.
Ánh nắng len qua khe rèm chiếu vào phòng.
Lâu lắm rồi tôi mới được ngủ đến lúc tự nhiên thức giấc.
Đánh răng.
Rửa mặt.
Làm bữa sáng.
Mở loa phát vài bản nhạc nhẹ.
Chuông cửa vang lên.
Tôi nhìn qua mắt thần.
Là Trình Lỗi.
Sắc mặt anh ta không được tốt.
Trên tay còn xách một túi nilon.
Tôi mở cửa.
“Em thay khóa từ bao giờ?”
Vừa thấy tôi, anh ta đã chất vấn ngay, giọng đầy khó chịu.
“Khóa cũ hỏng rồi, không an toàn.”
“Hỏng sao không nói với anh một tiếng?”
Anh ta chen thẳng vào nhà.
Đặt túi đồ lên bàn ăn.
Bên trong là mấy hộp thức ăn cùng sữa đậu nành và quẩy mua dưới lầu.
“Anh mua bữa sáng cho em rồi.”
“Mau ăn đi, ăn xong còn đến bệnh viện.”
“Mẹ nhắc em cả buổi sáng rồi.”
Vừa nói, anh ta vừa đi về phía phòng ngủ.
“Anh đi tắm cái. Tối qua ở bệnh viện thức cả đêm, mệt ch/e/t đi được…”
Giọng nói bỗng khựng lại.
Trình Lỗi đứng chết lặng trước cửa phòng ngủ.
Không nhúc nhích.
“Quần áo của anh đâu?”
Anh ta quay phắt lại.
Mắt trợn trừng nhìn tôi.
“Tủ quần áo sao trống không thế? Hứa Vy, quần áo anh đâu rồi?”
“Gửi đi rồi.”
“Gửi đi đâu?”
“Gửi về nhà bố mẹ anh.”
Tôi đi đến bàn ăn.
Mở hộp thức ăn.
Là cháo kê và bánh bao.
Vẫn còn ấm.
“Hứa Vy!”
Trình Lỗi lao tới.
Chụp mạnh lấy cổ tay tôi.
“Em có ý gì hả? Gửi hết đồ của anh đi là có ý gì?”
“Anh bảo em nghỉ việc để chăm mẹ anh.”
Tôi bình tĩnh nhìn anh ta.
“Em nghĩ kỹ rồi.”
“Thấy không thích hợp.”
“Thế nên em gửi hết đồ của anh đi? Em điên rồi à?”
Anh ta siết mạnh hơn.
Cổ tay tôi đau nhói.
“Em không điên.”
Tôi hất tay anh ta ra.
“Trình Lỗi.”
“Chúng ta nói chuyện.”
“Nói cái gì? Có gì mà nói? Mau mang đồ của anh về! Còn nữa, đưa mật khẩu khóa cho anh!”
“Đồ sẽ không mang về.”
“Mật khẩu cũng không đưa.”
Tôi ngồi xuống.
Múc một thìa cháo.
“Từ hôm nay.”
“Anh ở nhà bố mẹ anh.”
“Em ở đây.”
“Chúng ta tạm thời sống riêng một thời gian.”
“Cả hai đều cần bình tĩnh lại.”
“Sống riêng?”
Trình Lỗi nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.
“Hứa Vy, em có biết mình đang nói gì không?”
“Chúng ta kết hôn bảy năm rồi! Bây giờ em lại bảo sống riêng?”
“Chỉ vì anh không cho em đi chăm mẹ anh mà em làm đến mức này? Sao em ích kỷ thế!”
“Không phải vì chuyện đó.”
Tôi đặt chiếc thìa xuống.
“Mà vì anh muốn em từ bỏ công việc có mức lương gần bốn triệu tệ một năm, chỉ để tiết kiệm ba trăm tệ tiền thuê hộ lý mỗi ngày.”
“Vì từ đầu đến cuối, anh chưa từng hỏi em có đồng ý hay không, cũng chẳng hề nghĩ đến con đường sự nghiệp của em.”
“Vì trong mắt anh, sự nghiệp, thu nhập và kế hoạch tương lai của em đều không quan trọng bằng việc mẹ anh cần người chăm sóc.”
“Trình Lỗi.”
“Trong lòng anh… em rốt cuộc là gì?”
“Là vợ anh…”
“Hay chỉ là người giúp việc miễn phí của nhà anh?”
Gương mặt Trình Lỗi lúc đỏ lúc trắng.
“Anh… anh không có ý đó…”
“Vậy anh có ý gì?”
Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Nếu mẹ anh thật sự cần người chăm, chúng ta có thể thuê hộ lý tốt nhất.”
“Có thể đưa bà đến trung tâm phục hồi chức năng tốt nhất.”
“Thậm chí thuê hai hộ lý thay ca, chăm sóc hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ.”
“Chừng ấy tiền em đều chi trả được.”
“Nhưng anh chưa từng nhắc đến bất kỳ phương án nào.”
“Việc đầu tiên anh nghĩ tới là bắt em nghỉ việc.”
“Tại sao?”
“Bởi trong mắt anh, thời gian, sự nghiệp và thu nhập của em chẳng đáng giá.”
“Bởi anh cho rằng phụ nữ thì nên ở nhà chăm người già, còn kiếm tiền là việc của đàn ông.”
“Cho dù em kiếm gấp ba lần anh.”
Môi Trình Lỗi khẽ động.
Nhưng không nói nổi lời nào.
Ánh mắt anh ta liên tục né tránh.
Tôi nhìn thấy sự chột dạ.
Nhìn thấy cơn tức giận vì bị vạch trần.
“Được, được lắm, Hứa Vy.”
“Nếu em đã muốn nghĩ như vậy thì anh cũng hết cách.”
Anh ta lùi về sau một bước, giọng lạnh hẳn.
“Nếu đã nói đến nước này thì anh cũng nói thẳng.”
“Đúng.”
“Anh không muốn em tiếp tục đi làm.”
“Em nhìn lại mình đi.”
“Còn giống một người phụ nữ không?”
“Ngày nào cũng tăng ca, xã giao, về nhà còn muộn hơn cả anh.”
“Trong nhà lúc nào cũng lạnh tanh.”
“Mẹ anh muốn sang ở vài hôm, em hết lần này đến lần khác lấy cớ bận.”
“Đúng là em kiếm được nhiều tiền.”
“Nhưng thì sao?”
“Điều anh cần là một người vợ.”
“Chứ không phải một cỗ máy kiếm tiền!”
“Em biết đồng nghiệp nói gì về anh không?”
“Họ bảo nhà anh âm thịnh dương suy.”
“Nói anh sống nhờ vợ!”
“Anh chịu đủ rồi!”
Ba chữ cuối cùng gần như được anh ta gào lên.
Gân xanh trên cổ cũng nổi rõ.
Tôi lặng lẽ nghe.
Trong lòng lạnh đến tận xương.
Thì ra…
Là vậy.
Tất cả những điều anh ta cho là hiển nhiên.
Tất cả những lần sai bảo tôi.
Đều bắt nguồn từ hai chữ…
Tự ti.
Anh ta không chịu nổi việc tôi giỏi hơn mình.
Không chịu nổi việc người khác nói anh ta sống dựa vào vợ.
Vì thế…
Anh ta muốn kéo tôi xuống.
Kéo tôi về vị trí mà anh ta cảm thấy mình có thể với tới.
Lấy chữ hiếu làm cái cớ.
Lấy gia đình làm sợi dây trói buộc.
Thật đường hoàng biết bao.