Đúng bảy giờ tối.
Tôi có mặt ở quán cà phê.
Trình Lỗi đã đến trước.
Vẫn ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa sổ quen thuộc.
Trông anh ta tiều tụy hơn hẳn.
Quầng thâm dưới mắt rất rõ.
Thấy tôi bước vào, anh ta cố nặn ra một nụ cười.
“Em đến rồi.”
“Anh gọi sẵn latte ít đường cho em.”
“Cảm ơn.”
Tôi ngồi xuống.
Đúng lúc nhân viên mang cà phê ra.
“Hứa Vy.”
“Mấy hôm nay anh đã suy nghĩ rất nhiều.”
Trình Lỗi đan hai tay vào nhau.
Giọng rất nhỏ.
“Hôm đó là anh sai.”
“Anh không nên nói những lời như vậy.”
“Không nên ép em nghỉ việc.”
“Cũng không nên coi thường công việc của em.”
“Anh chỉ là… nhất thời hồ đồ.”
“Mẹ nằm viện, áp lực quá lớn nên anh mới ăn nói không suy nghĩ.”
“Em tha thứ cho anh được không?”
Tôi chậm rãi khuấy ly cà phê.
Không đáp.
Đợi một lúc vẫn không thấy tôi phản ứng, Trình Lỗi bắt đầu sốt ruột.
“Thật đấy.”
“Anh hứa sau này sẽ không như vậy nữa.”
“Em muốn đi làm thì đi.”
“Muốn thăng chức thì cứ thăng.”
“Anh nhất định sẽ ủng hộ.”
“Bên mẹ anh cũng sắp xếp xong rồi.”
“Làm theo đúng ý em.”
“Thuê hộ lý.”
“Đưa vào trung tâm phục hồi chức năng.”
“Chi phí chúng ta chia đôi.”
“Không để em phải gánh một mình.”
“Được không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Trình Lỗi.”
“Mẹ anh nằm viện hết bao nhiêu tiền?”
“Hả?”
“Khoảng… ba bốn vạn tệ.”
“Hộ lý ba trăm tệ một ngày.”
“Thuê ba người thay ca là chín trăm tệ mỗi ngày.”
“Một tháng hai vạn bảy.”
“Trung tâm phục hồi chức năng ba vạn năm một tháng.”
“Nếu chia đôi…”
“Phần anh phải trả là bao nhiêu?”
Trình Lỗi sững người.
Rõ ràng anh ta chưa từng tính khoản này.
“Anh… anh sẽ nghĩ cách…”
“Lương sau thuế của anh mỗi tháng là hai vạn tám.”
“Trừ tiền nhà, tiền xe một vạn rưỡi.”
“Còn lại một vạn ba.”
“Nếu phải trả một nửa chi phí chăm sóc…”
“Cũng vừa đúng một vạn ba.”
“Vậy anh lấy gì để ăn?”
“Lấy gì để mặc?”
“Lấy gì để tiêu?”
“Tiền sinh hoạt của bố mẹ anh ai lo?”
“Tiền xã giao công việc của anh thì sao?”
Tôi nói liền một mạch.
Nhìn sắc mặt anh ta càng lúc càng tái.
“Thấy chưa?”
“Thật ra… anh không đủ khả năng gánh nổi.”
“Lý do thật sự khiến anh muốn em nghỉ việc…”
“Không phải vì chữ hiếu.”
“Mà vì anh không tính nổi bài toán này.”
“Hoặc nói đúng hơn…”
“Anh tính rất rõ.”
“Chỉ là không muốn thừa nhận.”
“Anh thà hy sinh sự nghiệp của em…”
“Còn hơn đối mặt với sự thật rằng năng lực của mình không đủ.”
Trình Lỗi đột ngột đứng bật dậy.
Chiếc cốc cà phê bị hất đổ.
Chất lỏng màu nâu loang khắp mặt bàn.
“Hứa Vy!”
“Em nhất định phải sỉ nhục anh như vậy sao?”
“Em không sỉ nhục anh.”
“Em chỉ đang nói sự thật.”
Tôi rút một tờ khăn giấy.
Lau sạch vết cà phê trên tay.
“Trình Lỗi.”
“Bảy năm kết hôn.”
“Em vẫn luôn tiến về phía trước.”
“Còn anh…”
“Vẫn đứng yên tại chỗ.”
“Không.”
“Anh không chỉ đứng yên.”
“Anh còn muốn kéo em quay lại…”
“Để cùng anh đứng mãi ở đó.”
“Đó mới là vấn đề thật sự giữa chúng ta.”
Trình Lỗi đứng chết lặng.
Toàn thân run lên.
“Vậy thì sao?”
“Em muốn ly hôn?”
“Em vẫn chưa quyết định.”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Nhưng em đã quyết định nhận nhiệm vụ công tác tại châu Âu.”
“Ba năm.”
“Ngày mai em sẽ bắt đầu làm thủ tục.”
“Tháng sau lên đường.”
“Ba năm này.”
“Chúng ta sống riêng.”
“Mỗi người đều có thời gian để bình tĩnh.”
“Nếu sau ba năm…”
“Anh nghĩ thông.”
“Em cũng nghĩ thông.”
“Có lẽ vẫn còn cơ hội.”
“Còn nếu anh vẫn không hiểu…”
Tôi dừng lại.
“Lúc đó.”
“Chúng ta sẽ bàn chuyện ly hôn.”
Trình Lỗi như bị rút cạn sức lực.
Anh ta ngã phịch xuống ghế.
Hai tay ôm mặt.
Vai khẽ run.
Rất lâu sau.
Anh ta mới ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Hứa Vy.”
“Em thật tàn nhẫn.”
“Bố mẹ anh…”
“Anh phải ăn nói với họ thế nào?”
“Mẹ anh còn đang nằm viện.”
“Em bảo anh nói sao với bà ấy?”
“Đó là việc của anh.”
Tôi cầm túi xách đứng dậy.
“Trình Lỗi.”
“Năm nay anh ba mươi lăm tuổi rồi.”
“Đã đến lúc học cách tự giải quyết vấn đề.”
“Chứ không phải cứ gặp khó khăn…”
“Lại nghĩ đến chuyện hy sinh người khác để thành toàn cho mình.”
Tôi đi đến quầy thanh toán.
Trả tiền.
Lúc đẩy cửa bước ra ngoài.
Tôi quay đầu nhìn lại.
Trình Lỗi vẫn ngồi bất động.
Như một pho tượng.
Ngoài cửa kính.
Thành phố đã lên đèn.
Xe cộ qua lại không ngớt.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Rồi bước vào màn đêm.
Điện thoại trong túi rung lên.
Là tin nhắn WeChat của Trình Lỗi.
“Hứa Vy.”
“Em thật sự muốn đi sao?”
Tôi không trả lời.
Tiếp tục đi về phía ga tàu điện ngầm.
Lại thêm một tin nữa.
“Bố mẹ anh biết rồi.”
“Ngày mai họ sẽ đến tìm em.”
“Mẹ anh nói…”
“Nếu em dám đi…”
“Bà sẽ đến công ty làm ầm lên.”
“Nói em bỏ chồng bỏ nhà.”
“Không giữ đạo làm vợ.”
Tôi dừng bước.
Ngón tay lơ lửng trên màn hình.
Rồi chậm rãi gõ từng chữ.
“Cứ để họ đến.”
“Vừa hay…”
“Tôi cũng có vài điều muốn nói rõ với họ.”
Gửi đi.
Trình Lỗi gần như trả lời ngay lập tức.
“Em muốn nói gì?”
“Tôi sẽ nói.”
“Con trai ông bà kết hôn bảy năm.”
“Lương không giao cho gia đình.”
“Phần lớn chi tiêu trong nhà đều do tôi gánh.”
“Tôi sẽ nói.”
“Con trai ông bà muốn bắt tôi nghỉ việc.”
“Để làm người giúp việc miễn phí.”
“Chỉ nhằm tiết kiệm ba trăm tệ tiền hộ lý mỗi ngày.”
“Tôi cũng sẽ nói.”
“Con trai ông bà năng lực không đủ.”
“Lại còn chê vợ quá giỏi.”
“Như vậy…”
“Đã đủ chưa?”
Dòng chữ “Đối phương đang nhập…” nhấp nháy rất lâu.
Cuối cùng.
Anh ta chỉ gửi lại ba chữ.
“Em thắng rồi.”
Tôi tắt màn hình.
Bước xuống ga tàu điện ngầm.
Đoàn tàu vào ga.
Cửa mở.
Dòng người ùn ùn bước ra.
Tôi theo mọi người lên tàu.
Đứng tựa vào chỗ nối giữa hai toa.
Trên ô cửa kính.
Gương mặt tôi phản chiếu rõ ràng.
Bình tĩnh.
Kiên định.
Không gợn chút dao động.
Tôi biết.
Ngày mai sẽ là một trận chiến khó khăn.
Nhưng tôi đã sẵn sàng.
Bảy năm hôn nhân.
Tôi đã cho đi quá nhiều.
Cũng nhượng bộ quá nhiều.
Đã đến lúc…
Sống một lần vì chính mình.
Đoàn tàu từ từ lăn bánh.
Lao vào đường hầm.
Bóng tối nuốt trọn tất cả.
Rồi phía trước.
Ánh sáng lại dần hiện ra.