Sáng hôm sau.
Vừa đến dưới tòa nhà công ty.
Tôi đã nhìn thấy hai người.
Bố mẹ của Trình Lỗi.
Cũng là bố mẹ chồng tôi.
Mẹ chồng chống gậy.
Một chân vẫn bó bột.
Dựa vào vai chồng.
Bố chồng đỡ lấy bà.
Hai người đứng chắn ngay trước cổng.
Ánh mắt đảo qua từng người ra vào như đèn pha.
Tôi khựng bước trong giây lát.
Rồi vẫn bình tĩnh tiến lên.
“Hứa Vy!”
Mẹ chồng là người nhìn thấy tôi đầu tiên.
Giọng bà rất lớn.
Lập tức thu hút ánh mắt của mọi người xung quanh.
“Cuối cùng cô cũng đến!”
Tôi bước tới.
Bình thản gật đầu.
“Bố.”
“Mẹ.”
“Đừng gọi tôi là mẹ!”
“Tôi không có đứa con dâu như cô!”
Mặt mẹ chồng đỏ bừng.
Chiếc gậy chống gõ xuống nền cộc cộc.
“Cô nói xem!”
“Dựa vào đâu mà đuổi con trai tôi ra khỏi nhà?”
“Dựa vào đâu mà gửi hết đồ của nó đi?”
“Nhà chúng tôi có chỗ nào bạc đãi cô?”
“Hả?”
“Lấy nhau bao nhiêu năm.”
“Ăn, mặc, dùng…”
“Có thiếu cô thứ gì không?”
“Giờ cứng cánh rồi.”
“Kiếm được tiền rồi.”
“Thì coi thường nhà chúng tôi phải không?”
Xung quanh đã có không ít người dừng chân xem.
Bảo vệ cũng đi tới.
Nhưng bố chồng xua tay bảo họ lui lại.
“Tiểu Vy.”
“Chúng ta đều là người một nhà.”
“Có gì thì từ từ nói.”
Ông vẫn cố giữ bình tĩnh.
Nhưng trong giọng nói cũng không giấu được sự trách móc.
“Cô gửi hết đồ của Trình Lỗi về nhà, điện thoại cũng không nghe. Rốt cuộc là có ý gì?”
“Mẹ còn đang nằm viện đấy! Cô không thể thông cảm một chút sao?”
Tôi nhìn hai người, chậm rãi nói từng chữ.
“Con đã thông cảm rồi.”
“Tiền viện phí của mẹ, con thanh toán hết rồi.”
“Con thuê ba hộ lý thay ca, toàn bộ chi phí đều do con chi trả.”
“Con cũng đã đặt chỗ ở trung tâm phục hồi chức năng, thứ Hai tuần sau là có thể chuyển sang.”
“Những chuyện này…”
“Trình Lỗi không nói với bố mẹ sao?”
Mẹ chồng và bố chồng nhìn nhau.
Vẻ mặt đều có chút mất tự nhiên.
Rõ ràng…
Trình Lỗi đã không nói sự thật.
“Thì… thì sao chứ?”
Mẹ chồng vẫn cứng cổ.
“Đó vốn là việc cô phải làm!”
“Con dâu hầu hạ mẹ chồng là lẽ đương nhiên!”
“Tôi bảo cô nghỉ việc đến bệnh viện chăm tôi, cô không chịu.”
“Bỏ tiền thuê hộ lý thì tính là hiếu thảo cái gì?”
“Cô chỉ không muốn bỏ sức.”
“Muốn lấy tiền để đuổi chúng tôi thôi!”
Tôi bật cười.
“Mẹ.”
“Vậy theo mẹ…”
“Con phải làm thế nào mới được coi là hiếu thảo?”
“Nghỉ việc.”
“Ở bệnh viện chăm tôi hai mươi bốn tiếng một ngày.”
“Đổ bô, vệ sinh, đút cơm, lau người.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi sao là sao?”
“Chăm mẹ chồng thì còn cần gì nữa?”
“Vậy còn công việc của con?”
“Sự nghiệp của con?”
“Thu nhập gần bốn triệu tệ một năm của con thì sao?”
“Phụ nữ cần kiếm nhiều tiền như vậy để làm gì?”
Mẹ chồng buột miệng.
“Lấy chồng, nuôi con mới là bổn phận!”
“Cô nhìn lại mình đi.”
“Ngày nào cũng tăng ca.”
“Suốt ngày không ở nhà.”
“Có ra dáng một người vợ không?”
Cuối cùng…
Bà cũng nói ra suy nghĩ thật.
Trong mắt họ.
Phụ nữ dù thành công đến đâu…
Cũng không bằng biết hầu hạ đàn ông.
Tôi hít sâu một hơi.
“Bố.”
“Mẹ.”
“Nếu đã nói đến đây thì con cũng nói rõ.”
“Thứ nhất.”
“Con không nợ gia đình mình.”
“Tiền đặt cọc mua nhà, con góp bảy phần.”
“Tiền trả góp cũng do con trả.”
“Phần lớn chi tiêu trong nhà đều là tiền của con.”
“Lương của Trình Lỗi.”
“Anh ấy tiêu cho bản thân.”
“Tiêu cho bố mẹ.”
“Con chưa từng can thiệp.”
“Thứ hai.”
“Trình Lỗi bắt con nghỉ việc.”
“Không phải thật lòng muốn báo hiếu.”
“Mà vì anh ấy không đủ khả năng trả tiền hộ lý.”
“Lại không muốn thừa nhận mình bất tài.”
“Thế nên ép con hy sinh.”
“Để giữ thể diện cho chính anh ấy.”
“Thứ ba.”
“Cũng là điều quan trọng nhất.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng.
“Con là con dâu của mẹ.”
“Không phải con gái mẹ.”
“Lại càng không phải người giúp việc miễn phí của nhà mình.”
“Con có cuộc đời của con.”
“Có sự nghiệp của con.”
“Có lựa chọn của con.”
“Mẹ không có quyền.”
“Cũng không có tư cách.”
“Thay con quyết định.”
Mẹ chồng nghẹn họng.
Ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào tôi.
“Cô… cô…”
“Loạn rồi!”
“Đúng là loạn hết rồi!”
Đột nhiên bà ngồi phịch xuống đất.
Vừa đập đùi vừa gào khóc.
“Mọi người mau đến xem đi!”
“Con dâu bắt nạt mẹ chồng đây!”
“Tôi khổ quá!”
“Gãy chân nằm viện.”
“Con dâu không chịu chăm.”
“Còn đuổi cả con trai tôi ra khỏi nhà!”
“Còn công lý nữa không!”
Người xung quanh càng lúc càng đông.
Tiếng bàn tán nổi lên khắp nơi.
Bố chồng định kéo bà dậy.
Nhưng kéo mãi không nổi.
Chỉ biết đứng đó đầy lúng túng.
Bảo vệ lại bước tới.
Lần này thái độ cứng rắn hơn.
“Bác ơi.”
“Ở đây không được gây rối.”
“Mời bác đứng dậy.”
“Tôi không đứng!”
“Hôm nay tôi nhất định phải để mọi người phân xử!”
Mẹ chồng càng khóc lớn hơn.
“Con trai tôi lấy phải loại vợ gì thế này!”
“Kiếm được chút tiền là ghê gớm lắm!”
“Đến mẹ chồng cũng không nhận!”
“Loại phụ nữ như cô đáng bị trời đánh!”
Tôi lấy điện thoại ra.
Mở một đoạn ghi âm.
Giọng Trình Lỗi vang lên từ loa.
Trong buổi sáng yên tĩnh ấy.
Từng chữ đều vô cùng rõ ràng.
“Ngày mai em đến công ty xin nghỉ việc đi.”
“Công việc của em kiếm chẳng được bao nhiêu.”
“Ở nhà chăm người già còn hơn.”
“Mẹ đối xử với em tốt thế nào em quên rồi à?”
“Làm người không thể vô lương tâm.”
Tiếng khóc của mẹ chồng lập tức khựng lại.
Bà trợn tròn mắt.
Không dám tin nhìn chiếc điện thoại trong tay tôi.
“Cái… cái này…”
“Là lời chính miệng con trai mẹ nói.”
Tôi tắt ghi âm.
Nhìn bà.
“Bắt con từ bỏ công việc lương năm gần bốn triệu tệ.”
“Chỉ để tiết kiệm ba trăm tệ tiền hộ lý mỗi ngày.”
“Mẹ.”
“Mẹ thấy phép tính này…”
“Có hợp lý không?”
Trong đám đông lập tức vang lên tiếng xôn xao.
“Lương năm bốn triệu tệ?”
“Thật hay giả vậy?”
“Còn trẻ thế mà giỏi quá.”
“Bà mẹ chồng này quá vô lý rồi.”
“Bắt con dâu bỏ công việc bốn triệu tệ để đi làm hộ lý?”
“Thằng con cũng thật kém.”
“Tự mình không có năng lực lại còn kéo vợ xuống.”
Những lời bàn tán ấy.
Giống như từng cái tát.
Đánh thẳng vào mặt bố mẹ chồng.
Mặt mẹ chồng lúc đỏ lúc trắng.
Miệng mấp máy mãi.
Không thốt nên lời.
Bố chồng đỡ lấy bà.
Bàn tay cũng run lên.
“Tiểu Vy.”
“Con… con tắt ghi âm đi.”
“Chúng ta về nhà nói.”
“Không.”
“Ngay tại đây nói luôn.”
Tôi cất điện thoại.
“Đúng lúc mọi người đều có mặt.”
“Cũng làm chứng luôn.”
“Chồng tôi, Trình Lỗi.”
“Kết hôn bảy năm.”
“Lương không giao cho gia đình.”
“Phần lớn chi tiêu đều do tôi gánh.”
“Giờ mẹ anh ấy bị ngã.”
“Cần người chăm sóc.”
“Anh ấy không muốn bỏ tiền thuê hộ lý.”
“Nên ép tôi nghỉ việc.”
“Tôi không đồng ý.”
“Thế là anh ấy cùng bố mẹ đến công ty gây chuyện.”
“Muốn dùng áp lực dư luận ép tôi khuất phục.”
Tôi nhìn mẹ chồng.
“Mẹ.”
“Vừa rồi mẹ nói con đáng bị trời đánh.”
“Vậy còn con trai mẹ?”
“Sống dựa vào vợ.”
“Lại còn muốn vợ làm bảo mẫu miễn phí.”
“Người đàn ông như vậy…”
“Thì nên gọi là gì?”
Mẹ chồng hoàn toàn cứng họng.
Bà ngồi bệt dưới đất.
Chiếc gậy chống lăn sang một bên.
Cả người như mất hết sức lực.
Bố chồng cúi xuống đỡ bà.
Đỡ mấy lần vẫn không đứng lên nổi.
Cuối cùng.
Vẫn là bảo vệ giúp một tay.
“Bác ơi.”
“Bác về trước đi.”
“Đừng làm ầm ở đây nữa.”
Giọng bảo vệ mang theo chút thương cảm.
Nhưng nhiều hơn là bất lực.
“Chuyện trong nhà…”
“Về nhà giải quyết.”
Bố mẹ chồng được dìu đi.
Từng bước khập khiễng rời khỏi đó.
Đi được vài bước.
Mẹ chồng quay đầu nhìn tôi.
Ánh mắt vô cùng phức tạp.
Có oán hận.
Có không cam lòng.
Nhưng nhiều hơn cả…
Là sự xấu hổ sau khi lớp ngụy trang bị bóc trần.
Tôi không né tránh ánh mắt ấy.
Cho đến khi bóng dáng họ khuất hẳn nơi góc phố.
Tôi mới xoay người.
Bước vào tòa nhà.
Trong thang máy.
Tiểu Chu đang đợi tôi.
“Chị Vy.”
“Chị không sao chứ?”
“Không sao.”
“Em đứng trên lầu nhìn thấy hết.”
“Họ cũng quá đáng thật…”
“Qua rồi.”
Tôi bấm nút tầng.
Thang máy chầm chậm đi lên.
Trong gương.
Gương mặt tôi vẫn bình tĩnh.
Chỉ có lòng bàn tay…
Đẫm mồ hôi.