Nói xong, anh kéo Lục Thanh lên xe.
Không ăn bữa cơm giao thừa.
Cũng không hề ngoảnh đầu nhìn tôi thêm lần nào.
Câu cuối cùng anh để lại là:
“Em thích ăn thì ăn, không ăn thì tự về bình tĩnh lại đi.”
Tôi đứng ngẩn người trước cửa nhà hàng rất lâu.
Cho đến khi nhân viên lễ tân bước tới hỏi tôi có cần giúp gì không, tôi mới như bừng tỉnh.
“Không cần.”
Rồi xoay người rời đi.
Tôi không để ý mặt đường trơn trượt.
Vừa bước đã ngã mạnh.
Bụng dưới lập tức đau dữ dội.
Đến khi được nhân viên nhà hàng đưa vào bệnh viện, ý thức của tôi đã mơ hồ.
Người liên hệ khẩn cấp là Phó Ngôn Tự.
Bệnh viện gọi cho anh hết lần này đến lần khác.
Không ai bắt máy.
Đến cuộc cuối cùng, anh còn trực tiếp tắt máy.
Nhân viên y tế nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, hỏi còn người thân nào khác không.
Tôi nằm trên giường, mồ hôi lạnh túa đầy đầu, chậm chạp lắc đầu.
Trưa hôm sau.
Phó Ngôn Tự gọi điện.
“Hôm qua em gọi anh có chuyện gì à?”
Tôi lười biếng nhìn mây ngoài cửa sổ.
Sáng sớm, tôi đã nhìn thấy bài đăng trên vòng bạn bè của Lục Thanh.
Cô ta nói mình đã đến châu Âu.
Phong cảnh vẫn như xưa.
Con người vẫn như cũ.
Dường như mọi thứ chưa từng thay đổi.
Còn tôi.
Trên bàn mổ đã mất rất nhiều máu.
Đến cả chút hơn thua cuối cùng cũng theo đó mà trôi đi.
Tôi uể oải thu hồi ánh mắt.
“Không có gì, em bấm nhầm thôi.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Vài ngày sau, nhà hàng gọi điện hỏi thăm sau khi dùng bữa.
Cuộc gọi vô tình được chuyển đến trợ lý của Phó Ngôn Tự.
Họ hỏi tình hình sức khỏe của tôi.
Trợ lý kể lại chuyện này cho Phó Ngôn Tự.
Cô ấy nói, lúc đó anh im lặng rất lâu.
Giống như một bức tượng đã hoàn toàn đông cứng.
Phải một hai phút sau, anh mới cất giọng khàn đặc:
“Đặt vé máy bay.”
“Chuyến gần nhất về nước.”
Nửa đêm hôm ấy.
Anh xuất hiện trước cửa nhà.
Bước chân vội vã lao vào.
Nhưng vừa nhìn thấy tôi, anh liền khựng lại.
Môi khẽ mấp máy.
“Tuyên Tuyên… xin lỗi. Anh không biết…”
Tôi chỉ nhìn anh một cái rồi thu ánh mắt về.
Mỉm cười bình thản.
“Không sao.”
Nhưng sắc mặt anh lại càng trở nên căng cứng.