Phó Ngôn Tự trước mặt mím chặt môi thành một đường thẳng.
Giữa hai hàng mày khẽ nhíu lại.
Anh nhìn tôi, lặp lại từng chữ:
“Anh chưa từng nghĩ sẽ ly hôn với em.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì.
Anh khẽ nhíu mày.
Suốt quãng đường về nhà, cả hai đều im lặng.
Vừa bước vào nhà, Phó Ngôn Tự cởi áo khoác.
Tôi bỗng khựng lại.
Anh thuận theo ánh mắt tôi nhìn xuống tay áo sơ mi của mình.
Một vệt son môi in rõ trên cổ tay áo.
Anh cũng sững người.
“Cái này là vô tình…”
Tôi lập tức dời mắt, xoay người đi vào trong.
Anh kéo tôi lại.
Lực siết trên cánh tay hơi mạnh.
“Anh thật sự không để ý đến vết son này. Chỉ là vô tình cọ phải thôi.”
Tôi khựng lại một lát.
Rồi gật đầu, nhẹ nhàng gỡ tay anh ra.
“Em tin anh.”
Bàn tay anh lơ lửng giữa không trung.
Từ từ siết chặt thành nắm đấm.
Tôi lên lầu tắm rửa.
Sau đó nằm sấp trên giường lướt điện thoại.
Một lúc sau, Phó Ngôn Tự bước tới.
Anh ngồi xuống phía bên kia giường.
Cúi đầu nhìn tôi.
Rồi đưa tay vuốt nhẹ đuôi tóc.
Ngay khoảnh khắc anh chạm vào, tôi theo phản xạ né tránh.
Bàn tay anh khựng lại giữa không trung, đầy lúng túng.
Tôi khẽ cựa mình để che giấu.
“Hơi nhột.”
Rất lâu sau, anh chỉ khẽ “Ừ” một tiếng rồi thu tay về.
Một lúc sau, anh lại lên tiếng:
“Mấy ngày tới anh đều ở Bắc Kinh. Buổi tối cũng không có sắp xếp gì.”
Tôi vẫn lướt điện thoại.
Hờ hững gật đầu.
Sau khi Lục Thanh trở về.
Đã có một khoảng thời gian tôi trở nên vô cùng nhạy cảm.
Lúc nào cũng hỏi anh đi đâu.
Đi với ai.
Khi ấy, anh từng mất kiên nhẫn đáp trả tôi:
“Nếu anh thật sự muốn có gì với Lục Thanh, thì cho dù em biết mỗi ngày anh đi đâu, làm gì, thì có ích gì?”
Tôi cứng đờ tại chỗ.
Giống như bị ai đó tát thẳng vào mặt.
Hai má nóng bừng.
Đầu óc trống rỗng.
Kể từ đó.
Tôi không hỏi nữa.
Không nhận được phản ứng của tôi.
Phó Ngôn Tự cứ lặng lẽ nhìn tôi rất lâu.
Cho đến khi tôi ngẩng đầu.
Khẽ nhướng mày nhìn anh.
Ánh mắt như muốn hỏi:
“Có chuyện gì sao?”
Lúc ấy, anh mới dời ánh mắt nặng nề đi.
Rồi tắt đèn.
“Ngủ đi.”
Đèn đã tắt.
Nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được.
Ánh mắt anh vẫn luôn dừng trên tấm lưng của tôi.
Tôi khẽ rúc sâu hơn vào trong chăn.
Nhắm chặt hai mắt.