Lục Thanh lập tức biến sắc.
Giọng nói vừa chói tai vừa đầy tủi thân.
“Ngôn Tự, là chị ta nói năng quá đáng trước! Chị ta…”
“Kiều Tuyên là người thế nào, anh biết.”
Phó Ngôn Tự cắt ngang lời cô ta.
“Cô ấy sẽ không vô duyên vô cớ công kích em.”
Trên gương mặt Lục Thanh hiện lên vẻ không dám tin.
“Anh tin chị ta đến thế sao?”
“Anh và chị ta mới ở bên nhau được bao lâu?”
“Anh tin chị ta mà lại không tin em?”
Tôi không muốn đôi co với họ.
Cúi đầu thao tác vài cái trên điện thoại.
Bình tĩnh nói:
“Đống tài liệu này tôi đã tốn không ít tiền mới điều tra được.”
“Tự mình xem thì phí quá.”
“Hay là mọi người cùng xem đi.”
Nói xong.
Tôi lập một nhóm chat gồm ba người.
Tôi.
Phó Ngôn Tự.
Và Lục Thanh.
Sau đó.
Tôi ném toàn bộ ảnh chụp màn hình.
Đường dẫn.
Cùng dòng thời gian.
Vào trong nhóm.
Thông báo trên màn hình liên tục bật lên.
Dòng thời gian Lục Thanh vừa chia tay Phó Ngôn Tự đã dọn đến sống cùng người đàn ông khác.
Ảnh người đàn ông ấy tối hôm trước còn qua đêm với Lục Thanh.
Hôm sau lại tổ chức hôn lễ với một cô gái đã mang thai.
Lục Thanh bỗng im bặt.
Đến cả hai bàn tay cũng run lên.
“Không phải…”
Tôi rời khỏi nhóm chat.
Cất điện thoại vào túi.
Rồi xoay người bỏ đi.
Phía sau vang lên giọng nói hoảng hốt của Lục Thanh.
“Ngôn Tự, anh nghe em giải thích!”
“Những thứ đó chưa chắc đã là thật!”
“Chị ta thuê người làm giả…”
Phó Ngôn Tự chỉ nói với cô ta một câu.
“Cút đi.”
Tôi băng qua sảnh lớn.
Đẩy cửa.
Đi vào bãi đỗ xe.
Ngay lúc sắp mở cửa xe.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.
Phó Ngôn Tự đuổi theo.
Đúng lúc tôi kéo cửa xe.
Anh đưa tay chặn lại.
Anh thở dốc.
“Kiều Tuyên.”
“Đừng đi.”
“Không phải anh gọi cô ấy đến.”
“Anh đã kết thúc với cô ấy từ lâu rồi.”
“Anh chỉ xem cô ấy là bạn.”
Tôi quay đầu nhìn anh.
“Anh và Lâm Kiều cũng là bạn.”
“Vì cô ấy…”
“Anh có nói muốn ly hôn với em không?”
“Có vì cô ấy…”
“Mà bỏ mặc em một mình trước cửa nhà hàng vào đêm giao thừa.”
“Bảo em tự về bình tĩnh lại không?”
Anh nghẹn lời.
Tôi cười mỉa.
“Phó Ngôn Tự.”
“Trong chuyện tình cảm.”
“Anh quá dây dưa.”
“Anh có thể buông cô ấy.”
“Nhưng lại không nỡ rời bỏ cô ấy.”
“Em không tin anh thật sự không biết.”
“Không lâu sau khi sang nước ngoài.”
“Cô ấy đã ở bên người khác.”
“Em cũng không tin.”
“Anh thật sự không biết.”
“Trong mắt cô ấy.”
“Lợi ích còn quan trọng hơn anh.”
“Chỉ là…”
“Chính anh không buông xuống được.”
Trong mắt anh dâng lên những gợn sóng cảm xúc.
“Tình cảm mười năm.”
“Đối với anh quá nặng.”
“Đối với cuộc hôn nhân của chúng ta.”
“Cũng quá nặng.”
Tôi đưa tay.
Nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay anh khỏi cửa xe.
Rồi đóng cửa lại.
Khởi động động cơ.
Qua gương chiếu hậu.
Anh vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Không hề nhúc nhích.
Tôi không nhìn thêm nữa.
Đạp ga.
Lái xe rời đi.