Tôi dừng bước.
Quay đầu nhìn cô ta.
“Là chị ép Ngôn Tự đuổi việc tôi sao?”
“Khiến bây giờ anh ấy lạnh nhạt với tôi như thế?”
Cô ta tiến thêm nửa bước.
“Kiều Tuyên.”
“Rốt cuộc chị đã làm cách nào?”
Tôi khẽ nhíu mày.
“Tôi không làm gì cả.”
“Nếu cô thấy bất mãn.”
“Cứ trực tiếp đi tìm anh ấy.”
Cô ta cười khẩy.
“Còn giả vờ gì nữa?”
“Tôi biết từ lâu rồi.”
“Chị vốn chẳng đơn giản như vẻ bề ngoài.”
“Người có thể cướp Phó Ngôn Tự khỏi tay tôi năm đó.”
“Thì làm sao có thể là loại người ngây thơ được.”
Sắc mặt tôi lạnh xuống.
“Năm đó.”
“Chính cô là người chủ động chia tay với Phó Ngôn Tự.”
“Tôi chưa từng cướp bất cứ ai.”
“Trước đây không.”
“Bây giờ cũng không có ý định đó.”
Cô ta vừa mở miệng định nói.
Đã bị tôi cắt ngang.
“Còn cô thì sao?”
“Năm đó dứt khoát bỏ đi.”
“Bây giờ hối hận rồi lại quay về.”
“Trong lòng cô đang nghĩ gì.”
“Cả hai chúng ta đều hiểu rõ.”
“Đừng diễn trước mặt tôi.”
Sắc mặt cô ta lập tức trắng bệch.
Muốn phản bác.
Nhưng lại không tìm được lời nào.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
Hạ thấp giọng.
Từng câu đều mang theo ý cảnh cáo.
“À đúng rồi.”
“Năm đó ở nước ngoài.”
“Cô cũng từng có một người bạn trai nhỉ.”
“Chính là người đã giới thiệu cho cô cơ hội làm việc ấy.”
Cả người cô ta cứng đờ.
“Anh ta kết hôn vào năm ngoái.”
“Ảnh cưới chụp rất đẹp.”
“Lúc đó cô cũng có mặt ở hôn lễ chứ?”
Bàn tay nắm lấy vạt áo khoác của cô ta siết chặt.
Làm lớp vải nhăn nhúm thành từng nếp.
“Cô điều tra tôi?”
“Thì đã sao?”
Tôi hỏi ngược lại.
Hôm đó.
Sau khi nhìn thấy trong nhóm chat bức ảnh Phó Ngôn Tự từng suy sụp vì cô ta.
Tôi đã đặc biệt tìm đủ mọi cách.
Để điều tra nguyên nhân hai người chia tay năm xưa.
Năm ấy.
Việc kinh doanh của Phó Ngôn Tự bị người khác hãm hại.
Anh bị cơ quan chức năng triệu tập để phối hợp điều tra.
Hoạt động của công ty vì thế gặp rất nhiều khó khăn.
Trong công ty ai nấy đều thấp thỏm bất an.
Đúng vào lúc ấy.
Lục Thanh nhận được một cơ hội làm việc rất tốt ở nước ngoài.
Cô ta quyết định xuất ngoại.
Đồng thời đề nghị chia tay với Phó Ngôn Tự.
Tôi còn điều tra được.
Trong khoảng thời gian ở nước ngoài.
Cô ta thật ra từng có một mối tình.
Đối tượng.
Chính là người đàn ông đã trao cho cô ta cơ hội sang nước ngoài làm việc năm đó.
Mà người đàn ông ấy.
Lúc kết hôn vào năm ngoái.
Cô dâu đã mang thai.
Cô ta nhìn tôi chằm chằm.
Nghiến răng nói:
“Kiều Tuyên…”
“Tôi thì sao?”
Tôi lạnh nhạt nhìn cô ta.
“Tôi chỉ tò mò.”
“Năm đó lúc chia tay.”
“Cô ra đi dứt khoát như thế.”
“Bây giờ quay về.”
“Là vì bị người đàn ông đó bỏ rơi?”
“Hay là vì cuộc sống ở nước ngoài không được như cô mong đợi?”
“Hay là…”
“Phát hiện Phó Ngôn Tự đã vực dậy thành công.”
“Nên mặt dày quay về nối lại tình xưa?”
“Kiều Tuyên!”
Cô ta gào lên.
Giơ tay định tát tôi.
Nhưng cái tát ấy.
Cuối cùng vẫn không rơi xuống.
Phía sau lưng tôi.
Có một bàn tay vươn tới.
Siết chặt lấy cổ tay cô ta.
Lực mạnh đến mức kéo cả người cô ta loạng choạng chúi về phía trước nửa bước.
Giọng Phó Ngôn Tự vang lên sau lưng tôi.
Trầm thấp.
Lạnh lẽo.
“Lục Thanh.”
“Cô đang làm cái gì vậy?”