Ngày Chu Tiêu cầu hôn tôi, hiện trường xuất hiện 1 cô gái trang điểm tinh xảo.
Phía sau cô ta có vệ sĩ đi theo, phong thái 10 phần ngồi xuống vị trí ở hàng ghế đầu tiên, tinh nghịch chớp mắt với Chu Tiêu.
"Tiếp tục đi, tôi chỉ là tò mò, muốn đến xem thử lương thực thô trong miệng anh rốt cuộc là thô kệch đến mức nào."
Chu Tiêu ngây người đứng tại chỗ, hắn dường như không ngờ Tô Du sẽ đến.
Tô Du là vị hôn thê của thiếu gia, trong khoảng thời gian Chu Tiêu làm thế thân cho thiếu gia, bọn họ đóng giả thành 1 đôi tình nhân ân ái.
Bọn họ đã từng tay trong tay tham gia vô số buổi tiệc rượu xa hoa, bây giờ nhìn lại hiện trường cầu hôn do Chu Tiêu tỉ mỉ bố trí này, khó tránh khỏi có chút bần hàn.
Đối mặt với sự xuất hiện của Tô Du, Chu Tiêu tỏ ra vô cùng khó xử.
Hắn nhìn Tô Du, sắc mặt đỏ lên rồi lại trắng bệch.
Tô Du đầy cợt nhả thưởng thức sự hoảng loạn của hắn, tay chống cằm, cười khanh khách không ngừng.
"Hội trường anh đã trang hoàng rồi, sao không làm đẹp cho cô ta 1 chút?"
"Thảo nào anh không muốn để tôi đến tham dự buổi lễ, hóa ra là sợ vạch áo cho người xem lưng a."
Chu Tiêu khúm núm giấu bó hoa tươi đang cầm trong tay ra phía sau, 1 khuôn mặt đỏ bừng lên khó coi như màu gan heo.
"Đừng làm càn! Nơi này không phải là chỗ cô nên đến!"
Chu Tiêu nghẹn nửa ngày mới rặn ra được 1 câu trách mắng không nặng không nhẹ này.
Tô Du vẻ mặt không thèm để tâm, ngả người dựa vào lưng ghế, hờn dỗi bĩu môi.
"Tôi cứ thích đến đấy, tôi muốn xem xem nếm qua món ngon rồi, anh làm sao còn nuốt nổi miếng lương thực thô này!"
"Ngậm miệng lại! Đừng nói nữa!"
Chu Tiêu tức giận ngăn cản cô ta, ngước mắt hoảng hốt tìm kiếm bóng dáng của tôi.
Khi nhìn thấy tôi đang đứng từ xa nhìn hắn, toàn thân hắn khẽ run lên, sống lưng căng cứng 1 cách gượng gạo.
Yết hầu lăn lộn vài vòng, mới mất tự nhiên mở miệng giải thích.
"...Là vị hôn thê của thiếu gia, anh không biết cô ta sẽ đến."
Tôi đương nhiên biết đó là vị hôn thê của thiếu gia, trong thời gian Chu Tiêu làm thế thân cho thiếu gia, người được hắn nhắc đến nhiều nhất chính là cô ta.
Thời gian đầu, hắn lén mang từ bữa tiệc về cho tôi những món bánh ngọt không thể mua được ở bên ngoài.
"Vị hôn thê của thiếu gia thật đáng ghét, cô ta châm chọc anh, bắt anh phải cẩn thận đừng làm bẩn bộ vest may đo cao cấp."
Về sau, hắn lại mang về cho tôi quà tặng từ yến tiệc.
"Minh Trừng, vị hôn thê của thiếu gia vậy mà đồng ý đổi phần quà dành cho nữ của cô ta cho anh, cô ta bảo thương hiệu này cô ta ngay cả liếc mắt cũng lười nhìn."
"Xem ra con người Tô Du vẫn rất tốt, chỉ là hơi khẩu xà tâm phật mà thôi."
Lại sau này, Chu Tiêu bắt đầu thường xuyên nhắc đến cách ăn mặc của cô ta, ao ước sau này có năng lực sẽ mua cho tôi.
Nhưng thứ đến trước cả năng lực, lại là ánh mắt bắt bẻ của hắn.
Hắn sẽ bất giác soi mói từng lời ăn tiếng nói, cử chỉ của tôi, nhận xét được 1 nửa lại lộ ra vẻ mặt bất lực kiểu "nói em cũng chẳng hiểu", xoay người đi không lên tiếng nữa.
Những chuyện đại loại như thế rất nhiều, vì vậy đối với sự thay lòng đổi dạ của Chu Tiêu tôi đã sớm nhận ra, nhưng điều không ngờ tới chính là, hắn cũng không phải chỉ là đơn phương tình nguyện.
Tôi chậm rãi đi từ hậu đài ra, đứng trước mặt Chu Tiêu, gằn từng chữ 1 hỏi.
"Cụm từ lương thực thô này, là anh nói sao?"
Trên trán Chu Tiêu lấm tấm những giọt mồ hôi li ti.
"Minh Trừng, em đừng nghe cô ta nói bậy, cô ta kiêu ngạo quen thói rồi, thích nhất là ăn nói lung tung bày trò ác cẩu, em không biết đâu, đến cả ba cô ta là Tô đổng cũng hết cách với cô ta."
Chu Tiêu căng thẳng nhìn tôi, vài câu nói vừa giũ sạch quan hệ của bản thân lại vừa mang ý cảnh cáo tôi, Tô Du là người được Tô đổng cưng chiều, kẻ nhỏ bé như tôi đắc tội không nổi.
Mặt khác, Tô Du thấy tôi bước ra, càng cười lợi hại hơn, bả vai run rẩy, nhỏ giọng thì thầm với vệ sĩ của mình.
"Hóa ra món lương thực thô này thuộc gu đóa hoa nhỏ kiên cường, thảo nào Chu Tiêu miễn cưỡng nuốt trôi được!"
Tôi lẳng lặng nhìn Chu Tiêu.
"Là anh xử lý, hay là tôi giúp anh xử lý?"
Chu Tiêu nhắm nghiền mắt lại, rất lâu sau mới hạ quyết tâm lớn tiếng quát Tô Du.
"Ngậm miệng! Còn làm loạn nữa thì đừng trách tôi không khách khí với cô!"
Đối với câu nói chẳng đau chẳng ngứa này, Tô Du ra vẻ bất cần thè lưỡi làm mặt quỷ với hắn, nhưng cũng ngoan ngoãn im lặng không lên tiếng nữa.
Lễ đính hôn tiếp tục diễn ra, hiện trường được bố trí vô cùng duy mỹ, đội ngũ tạo không khí cũng hoạt động cực kỳ nhiệt tình.
Mọi thứ đều tiến hành theo đúng kế hoạch ban đầu, thế nhưng người vạch ra kế hoạch đó lại để tâm trí bay tận đâu đâu.
Chu Tiêu không thể phớt lờ ánh mắt của Tô Du từ phía sau, cả người dường như chìm đắm trong sự giằng xé và đau khổ tột cùng, toàn bộ quá trình đều không tập trung.
Hắn hít sâu vài lần, cuối cùng cũng khó khăn mở miệng đọc đoạn lời tỏ tình đã sớm học thuộc lòng kia.
"Minh Trừng, em là cô gái xinh đẹp và hoạt bát nhất mà anh từng gặp..."
"Phụt!" Tiếng cười nhạo đường đột vang lên, Chu Tiêu cau mày khựng lại.
Tô Du bĩu môi, dùng giọng điệu quái gở chế nhạo.
"Ha ha ha ha, ngại quá nha, có người vừa mới nói miệng tôi luôn nói hươu nói vượn, không ngờ tự bản thân anh ta cũng đang nói nhăng nói cuội ha ha ha ha!"
Bàn tay đang nắm lấy bả vai tôi của Chu Tiêu lại âm thầm siết chặt, trong vẻ mặt tức giận còn xen lẫn nỗi thống khổ to lớn.
Giây lát sau, hắn phẫn hận quay đầu lại, chằm chằm nhìn Tô Du.
"Làm loạn đủ chưa?"
So với lần trước, lần này giọng nói của hắn trầm thấp, rõ ràng là đã thực sự tức giận.
Nụ cười của Tô Du cứng đờ trên khóe miệng, ngây ngốc nhìn hắn.
Trong mắt Chu Tiêu toát ra hận ý nồng đậm cùng sự tủi thân khó có thể nhận ra.
"Tô Du, đừng tưởng rằng tất cả mọi người sẽ vô điều kiện chiều chuộng cô, cũng không phải ai cũng có thể tùy tâm sở dục giống như cô."
"Tôi cảnh cáo cô lần cuối, muốn xem thì ngậm chặt miệng cô lại, không thích xem thì lập tức cút ngay cho tôi!"
Tô Du kinh ngạc đến ngẩn người, há hốc miệng khó tin nhìn Chu Tiêu, nước mắt từng giọt lã chã rơi xuống.
Chu Tiêu ngoảnh mặt đi, hắn nắm chặt 2 tay thành nắm đấm, toàn thân run rẩy rất khó phát hiện ra.
"Cút ngay cho tôi!" Hắn lại gầm lên 1 tiếng.
Tô Du cuối cùng cũng òa khóc nức nở, cô ta đem phong bao lì xì khổng lồ trong tay hung hăng ném thẳng vào Chu Tiêu.
"Cút thì cút, cái đồ tiện cốt nhà anh chỉ xứng ăn lương thực thô cả đời, buồn nôn chết anh đi!"
Nói xong, cô ta cũng không quay đầu lại mà lao ra khỏi hội trường.
Chu Tiêu hòa hoãn lại 1 lúc lâu, hốc mắt hắn có chút đỏ, nắm lấy bả vai tôi, từng tiếng từng tiếng lẩm bẩm "xin lỗi".
Hắn nói: "Xin lỗi, để em phải chịu ủy khuất rồi, xin lỗi, anh không phải là người!"
Thế nhưng hắn lại không dám nhìn vào mắt tôi.
1 trái tim của tôi chìm thẳng xuống đáy vực, tê mộc đẩy hắn ra.
"Lễ đính hôn hủy bỏ đi."
Chu Tiêu lau khóe mắt, mất 1 lúc mới phản ứng lại, chậm chạp nghe rõ tôi vừa nói gì.
"...Sao có thể hủy bỏ được, anh đã chuẩn bị từ rất lâu rồi."
Lời hắn vừa dứt, nhóm tạo không khí do hắn thuê tới bắt đầu phát huy tác dụng.
Đoạn nhạc đầy cảm xúc được phát lên.
Đám người bắt đầu trêu ghẹo: "Tiêu ca đào hoa hút gió như vậy mà vẫn lựa chọn chị dâu, chị dâu chị còn không mau nắm bắt cho tốt."
"Đúng vậy, sự cố nhỏ đã trôi qua rồi, tiếp tục tiếp tục, quên từ thì cứ hôn 1 cái trước đã rồi tính!"
"Đến đây, hôn 1 cái, hôn 1 cái!"
Đám đông vừa nói vừa rất hợp thời đập mạnh 1 cái vào lưng Chu Tiêu, đẩy hắn lên phía trước.
Chu Tiêu không kịp phòng bị bị đẩy mạnh tới, vòng tay ôm trọn tôi vào lòng.
Hắn như người vừa tỉnh mộng, giật mình ngẩng phắt đầu lên, đưa mắt tìm kiếm cái bóng dáng của Tô Du đã khuất dạng bên ngoài cửa lớn kia, chỉ sợ khoảnh khắc thân mật này lọt vào mắt Tô Du.
Dù cho Tô Du đã rời đi khỏi nơi đó, Chu Tiêu vẫn như bị điện giật mà mạnh bạo đẩy tôi ra.
Đóa hoa hồng trong tay hắn cứa qua vai tôi, kéo thành 1 vệt máu thật dài.
Ánh mắt hắn chấn động rụt lại, luống cuống định bước lên 1 bước, nhưng lại cố gượng ép dừng bước.
Chu Tiêu nhìn ra ngoài cửa, rồi lại lướt mắt nhìn tôi.
Cuối cùng hít sâu 1 hơi, lúc mở miệng lại giọng nói đã trở nên nhẹ bẫng.
"Xin lỗi Minh Trừng, chuyện cầu hôn, để sau hẵng nói."
"Hôm nay thiếu gia có công việc đột xuất, anh bắt buộc phải đi ngay bây giờ."
Lời còn chưa dứt đã không kịp đợi chờ mà sải bước chạy như bay ra phía ngoài cửa lớn.
Hội trường tĩnh lặng đến cực điểm.
Chỉ còn sót lại tiếng nói đầy lo lắng của Chu Tiêu ở ngoài cửa.
"Tô tiểu thư đâu rồi?"
"Tìm không thấy cô ấy, tôi sẽ hỏi tội các người!"