Hội trường yên tĩnh hệt như cõi chết.
Có người ngại ngùng bước ra lên tiếng hòa giải.
"Đó chính là vị hôn thê của thiếu gia, Tiêu ca làm thế thân nên bắt buộc phải qua đó thôi."
"Đúng vậy, dù sao công việc này tiền lương cao như vậy, thật hết cách để làm trái lời sếp."
Tôi lau đi vệt máu đọng trên vai, so với đau lòng, thứ chiếm nhiều hơn chính là sự mệt mỏi và nhục nhã khi mọi chuyện đã hoàn toàn ngã ngũ.
Tôi đương nhiên hiểu rõ Chu Tiêu không thể không đi, rốt cuộc thì trong vòng 2 tháng nay, mỗi ngày tôi đều nhận được vô số ảnh chụp thân mật của hắn và Tô Du.
Bắt đầu từ ngày đầu tiên hắn làm thế thân cho thiếu gia, trong danh bạ của tôi liền xuất hiện thêm 1 tài khoản ảnh đại diện mặt nạ chú hề.
10 giờ mỗi tối, đúng giờ chú hề sẽ nghiêng đầu trưng ra 1 nụ cười cực kỳ tồi tệ với tôi.
"Em đoán xem, người đàn ông từng thề non hẹn biển với em kia sẽ dùng mấy ngày để thay lòng đổi dạ?"
"Em thử đoán đi, ánh mắt thâm tình lúc hắn nhìn Tô Du, được mấy phần là thật, mấy phần là diễn?"
"Nhìn đi! Đây chính là 'người đàn ông tốt' mà em đã cất công thiên chọn vạn tuyển cho bản thân mình, ánh mắt của em cũng thực sự quá kém cỏi rồi!"
Chú hề vừa châm biếm cười, vừa hỏi tôi khi nào mới chịu nhận thua.
3 tháng qua, tôi chưa từng phản hồi bất kỳ tin nhắn nào của người đó.
Ngay lúc này, tôi bấm mở bức ảnh đại diện kia, nhắm mắt đưa chân gửi lại 3 chữ.
"Anh thắng rồi."
Vài phút sau, 1 chiếc xe thể thao loè loẹt mang theo âm thanh rầm rú dừng đỗ ngay trước cổng hội trường.
Tôi chậm rãi từng bước bước xuống khỏi bục sân khấu, giật vứt đi đồ trang sức trên tóc, tháo ném luôn cả chiếc nhẫn.
Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của đám đông, tôi dứt khoát leo lên chiếc xe thể thao đó.
Người đàn ông trong xe có nét giống với Chu Tiêu đến 8 phần.
Khác biệt ở 2 phần còn lại, đại khái là bởi trên người anh ta toát lên khí chất lưu manh ung dung hơn Chu Tiêu rất nhiều.
Bùi Tứ Dã 1 tay gác lên vô lăng, nghiêng đầu ngước nhìn tôi.
Ngay khi nhìn thấy vệt máu in hằn trên vai tôi, ánh mắt anh lập tức tối sầm lại.
Ngậm lấy 1 điếu thuốc, anh đưa tay tìm bật lửa, sờ mẫm mãi không thấy, đột nhiên lại cáu kỉnh vung tay ném điếu thuốc văng ra ngoài.
Lồng ngực anh phập phồng kịch liệt, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn tôi.
"...Cứ nhất quyết phải để bản thân đầy thương tích thế này, em mới chịu tin hắn ta là 1 tên cặn bã sao?"
Tôi bướng bỉnh lau đi những giọt nước mắt vương trên má.
"Ánh mắt tôi tồi, tôi đáng đời, nhưng ít nhất cũng phải chính mắt chứng kiến mới được xem là chịu trách nhiệm với đoạn tình cảm của chính mình."
Bùi Tứ Dã thình lình bật cười.
"Hơ!"
"1 câu nói hay cho chịu trách nhiệm với tình cảm!"
Anh cắn chặt răng hàm sau rồi nổ máy xe, mạnh bạo xoay vô lăng, chiếc xe rồ ga lao đi vun vút.
"Đã muốn chịu trách nhiệm, hôm nay tôi sẽ cho em triệt để từ bỏ hy vọng!"