6 tháng sau, thời điểm phương thuốc gia truyền của ông ngoại bắt đầu vào giai đoạn đưa vào dây chuyền sản xuất, trong lúc tôi đang bù đầu bận rộn thì tin tức Chu Tiêu bắt nhốt Tô Du loan truyền ra ngoài.
Nghe nói lúc cảnh sát phá cửa xông vào, Chu Tiêu đang uy hiếp ép buộc Tô Du trang điểm giống hệt bộ dáng của tôi trong lễ đính hôn, để cùng hắn tiến hành hoàn tất buổi lễ kết duyên.
Tô Du toàn thân là thương tích bị hành hạ đến không ra hình dạng con người, còn phải học thuộc lòng 1 chữ cũng không được sai lời thoại của tôi ngày đó để báo cáo Chu Tiêu...
Nghe mọi người kể lể xong tôi thuận miệng cảm thán 1 câu.
"Tên này có lẽ phát điên rồi."
Thế là Bùi Tứ Dã ghen tuông ngập trời, cứ khăng khăng nói tôi bận rộn không có thời gian để ý đến anh mà lại có thời gian để nhớ nhung người yêu cũ.
Tôi bất đắc dĩ rống cho anh 2 câu, tức giận kéo anh ấn xuống sô pha 1 bên, nhắc nhở anh đừng làm phiền tôi làm việc.
Làm xong tất cả những chuyện này, Bùi Tứ Dã liền im lặng...
Tôi giật mình quay đầu lại.
Tiêu tùng rồi!
1 giây lơ đễnh vô ý lại mắng làm anh ta sướng điên rồi!
Ánh mắt của Bùi Tứ Dã giống như vừa thưởng thức xong món súp khai vị, có phần thỏa mãn, nhưng nhiều hơn là sự hăm hở mong chờ nhào vào ăn món chính.
Tôi quăng tệp tài liệu đi bỏ trốn, bị người ta vươn tay tóm chặt lấy vùng eo.
1 căn phòng đầy ý loạn tình mê.
Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng mùa xuân rực rỡ tươi đẹp.
—Hoàn—