Chu Tiêu lởn vởn bên ngoài văn phòng công ty họ Bùi, không cam lòng nhìn chằm chằm theo hướng chúng tôi rời đi, rất lâu rất lâu.
Sau đó hắn liều mạng đi tìm Tô Du 1 lần nữa.
Hắn nói với Tô Du bọn họ đồng bệnh tương lân, bọn họ có kẻ thù chung, bọn họ nên hợp tác với nhau.
Hắn kích động Tô Du lợi dụng thế lực nhà họ Tô để ép Bùi Tứ Dã từ bỏ tôi.
Hắn nói mà 2 mắt rực sáng, cố chấp lại điên cuồng.
Thế nhưng thời điểm hắn mò tới có vẻ không đúng lúc.
Bởi vì Tô Du đang phải đối mặt với biến cố lớn trong gia đình.
Nhà họ Tô vốn dĩ kinh doanh sa sút, Tô phụ đã tìm được người con gái với vợ trước mà ông ta từng bỏ rơi, muốn đoạt lấy phương thuốc gia truyền của nhà ngoại để cứu công ty dược phẩm Tô thị.
Nhưng cô con gái của vợ trước không đồng ý, đúng vào 3 tháng trước, ngay lúc Tô thị gặp nguy nan thì Bùi Tứ Dã tìm đến Tô phụ.
Anh nói anh muốn liên hôn cùng nhà họ Tô, muốn cưới người con gái lớn của Tô gia.
Tô phụ mừng rỡ như điên, tôn sùng Bùi Tứ Dã hệt như vị thần Phật lớn.
Đối với yêu cầu để Tô Du làm nhiệm vụ tiếp khách cùng người thế thân do Bùi Tứ Dã đưa ra cũng không chút do dự mà đồng ý.
Hiện tại Tô thị vừa có chút dấu hiệu khởi sắc, Bùi Tứ Dã lại 1 lần nữa gõ cửa.
Anh nói Tô phụ không giữ uy tín, đánh tráo khái niệm, Tô Du hoàn toàn không phải con gái lớn của nhà họ Tô.
Tô phụ sợ ngây người, trăm phương ngàn kế cầu xin Bùi Tứ Dã nương tay, và tìm kiếm phương thức giải quyết.
Cuối cùng dưới sự dẫn dắt của Bùi Tứ Dã, ông ta chủ động lên tiếng gọi con gái lớn trở về thực hiện hôn ước cùng Bùi Tứ Dã, đồng thời để cô tham gia vào quản lý Tô thị.
Nếu được thì cô con gái lớn trong tay còn giữ đơn thuốc bí truyền, có thể lấy làm của hồi môn gả vào Bùi gia.
Bùi Tứ Dã vô cùng hài lòng.
Nhưng giọng điệu lại xoay chuyển, nói nếu con gái lớn đã là vị hôn thê của anh, thì những tủi thân mà cô phải chịu đựng trước đây tính sao.
Nói đến nước này Tô phụ còn gì không hiểu nữa.
Đích đến của Bùi Tứ Dã chính là cô con gái lớn của ông ta.
Từ lúc bắt đầu vớt Tô thị, định ra hôn ước, tất cả đều là vì cô con gái lớn Minh Trừng.
Ông ta rã rời ngã ngồi trên sô pha, 1 bên là Tô thị sắp phá sản, 1 bên là người vợ hiện tại đang gào thét khóc lóc trăm phương ngàn kế ngăn cản.
Cuối cùng ông ta nhẫn tâm, vung tay tát cho người vợ 1 cái tát mạnh, sau đó gật đầu đồng ý điều kiện của Bùi Tứ Dã.
50% cổ phần Tô thị chuyển về đứng tên người con gái lớn Minh Trừng, của hồi môn của mẹ Minh Trừng năm xưa cùng với toàn bộ lợi nhuận thu được từ phương thuốc bí truyền sau khi thống kê xong phải hoàn trả lại toàn bộ cho Minh Trừng.
Khi tôi nhận được tin tức chạy đến, Bùi Tứ Dã vừa mới hoàn tất việc ký hợp đồng.
Tô Du nhìn thấy tôi, điên cuồng lao tới.
"Hóa ra mày chính là con khốn đó, tại sao mày không chết quách đi, mày đã tuyệt giao với nhà họ Tô rồi tại sao còn muốn về đây tranh đoạt với tao!"
Tôi tóm gọn cổ tay cô ta hất văng người đến trước mặt Tô phụ.
"Quản cho tốt mớ tạp nham không thấy được ánh mặt trời mà ông cùng nhân tình sinh ra, còn dám nhảy nhót trước mặt tôi, Bùi Tứ Dã bất cứ lúc nào cũng có thể rút vốn!"
Hơn 10 năm không gặp, Tô phụ sững sờ nhìn chằm chằm mặt tôi, chốc lát sau đôi mắt đục ngầu ứa ra giọt nước mắt.
"...Trừng Trừng, con ngày càng giống mẹ con rồi, mẹ con quá cố chấp, ngay cả lần cuối cùng cũng không chịu gặp ba 1 lần, nhưng may mắn là con đã về, chỉ cần con chịu về nhà, ba sẽ bồi thường cho con, phần của mẹ con cũng sẽ đền bù lại cho con."
Tôi lùi về sau 1 bước mỉm cười đầy tàn nhẫn.
"Bồi thường? Nói nghe thì êm tai đấy, chỉ qua là trả lại những gì nợ tôi mà thôi, mà dù cho ông có muốn trả hay không, tự tay tôi cũng sẽ lấy lại hết!"
Nước mắt của Tô phụ trượt dài trên khuôn mặt già nua đầy rãnh nhăn, nhưng lời lẽ bi lụy còn chưa kịp nói xong thì đã bị nhân tình của ông ta nhào vào túm tóc.
Trong phòng chốc lát hỗn loạn 1 cục, nhân tình đánh đấm Tô phụ, Tô Du gào khóc ngăn cản, Tô phụ hoảng sợ giận dữ ngất lịm ngã quỵ xuống sô pha.
Bùi Tứ Dã cất kỹ hợp đồng dắt tay tôi rời khỏi Tô gia.
"Em có phải là hơi ỷ thế hiếp người không?" Tôi lên tiếng hỏi.
Khóe miệng Bùi Tứ Dã cong cong.
"Tôi lại thích cái dáng vẻ ngang ngược này của em, năm đó em bóp chặt cằm đổ thuốc cho tôi, quả thật tim tôi nhảy vọt đến tận cuống họng luôn đó."
"Sau này tôi sẽ cưng chiều em vô pháp vô thiên, ngày nào cũng phải ngang ngược cho tôi xem."
Lúc đi ngang qua cửa, đoạn đối thoại của chúng tôi hoàn toàn lọt vào tai Chu Tiêu, khuôn mặt u ám của hắn trong khoảnh khắc trắng bệch đi mấy phần.
Hắn tận mắt chứng kiến sự lụi bại của Tô gia, chút hy vọng cuối cùng cũng tan thành mây khói.
Và cùng với đó là sự hối hận tột cùng, hắn vậy mà lại bỏ lỡ vị đại tiểu thư thật sự của Tô gia là tôi.
Điều tàn nhẫn nhất trên đời này chưa bao giờ là việc chưa từng sở hữu, mà là bản thân từng được nắm giữ nó.
Cái cảm giác hụt hẫng đó giống như việc trúng số cả 1 trăm triệu rồi lại làm mất tấm vé số, sự tra tấn như vậy Chu Tiêu làm sao chịu nổi.
Hắn nhìn Tô Du với ánh mắt ngập tràn hận thù, còn về việc ân oán giữa 2 người họ sau đó giải quyết thế nào thì lại là 1 câu chuyện sau này rồi.
Bởi lúc đó tôi đã hoàn toàn không còn thời gian để bận tâm đến thông tin của 2 người họ nữa.