Tôi có chút kinh ngạc:
"Không phải chị nói chị không nhận sao?"
"Hơn nữa, đây là chị Sở Điềm mua, chị ấy muốn cho ai thì là của người đó."
Sở Điềm hùa theo cười như không cười nói:
"Tôi cũng là lần đầu tiên biết được, da mặt của có người lại dày đến thế."
"Nói rõ là cho Hướng Noãn, vậy thì đều là của Hướng Noãn."
Tôi và Sở Điềm kẻ xướng người họa, mặt Cao Nhạn giống như bị nhuộm màu vậy.
Cuối cùng chị ta ném mạnh món quà xuống, khinh thường nói:
"Ra vẻ cái gì chứ? Cho dù cô có cho tôi, tôi cũng không dám đeo ra ngoài! Ai biết cô mua là hàng thật hay hàng giả?"
Quay đầu lại, Cao Nhạn lật mặt giả vờ đáng thương:
"Anh, anh xem Cao Hướng Noãn nó liên kết với người ngoài cùng nhau bắt nạt em."
"Anh mau giúp em dạy dỗ bọn họ."
Sắc mặt Cao Thịnh đã rất khó coi rồi.
Ngày thường, anh ta cưng chiều Cao Nhạn chắc chắn sẽ giúp chị ta dạy dỗ tôi.
Nhưng hôm nay thì khác.
Sở Điềm vẫn luôn không nói cho Cao Thịnh biết gia thế của cô ấy.
Cho nên Cao Thịnh chỉ nghĩ nhà Sở Điềm là nhà giàu mới nổi.
Tuy là không lên được mặt bàn, nhưng ít nhất là có tiền.
Có lợi cho tiền đồ của Cao Thịnh.
Kiếp trước, những lời này đều là Cao Nhạn chính miệng nói cho tôi biết.
Nhưng bọn họ đều không biết.
Bối cảnh của Sở Điềm không chỉ có vậy.
Trước mắt, cho dù là vì tiền trong tay Sở Điềm, Cao Thịnh cũng sẽ không đắc tội cô ấy.
Đáng tiếc Cao Nhạn nhìn không rõ tình thế.
Chị ta biết cáo trạng, tôi cũng biết.
Tôi thở dài một hơi:
"Anh Thịnh, em thật sự cảm thấy ấm ức thay cho anh."
"Anh thật lòng thật dạ giới thiệu bạn gái cho bọn em, chị Sở Điềm lại tốn công tốn sức chuẩn bị quà cho bọn em, chị Nhạn lại phá đám của anh như thế."
"Còn may là chị Sở Điềm tính tình tốt, nhịn xuống được."
"Nếu là cô gái khác, sớm đã đập cửa bỏ đi rồi."
Tôi lại quay sang Cao Nhạn, đau lòng chỉ trích chị ta:
"Chị Nhạn, rốt cuộc chị có tâm địa gì vậy?"
"Chị cứ không muốn thấy đôi tình nhân bọn họ tốt đẹp sao?"
Nghe lời tôi nói, mặt Cao Thịnh đen như đáy nồi.
Mà Cao Nhạn lại không hề phát giác, chỉ chuyển lửa giận lên người tôi.
Tôi trước giờ luôn khúm núm, vậy mà lại dám cãi lại chị ta.
Việc này bảo chị ta làm sao có thể không tức giận.
"Con khốn này! Mày nói bậy bạ gì đó!"
Chị ta giơ tay định đánh tôi.
Lại bị Cao Thịnh ngăn cản:
"Đủ rồi!"
Anh ta đẩy tay một cái, Cao Nhạn liền bị đẩy lảo đảo.
Mặt Cao Thịnh âm trầm như nước:
"Không muốn ăn cơm thì cút ra ngoài cho tao!"
Vành mắt Cao Nhạn lập tức đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:
"Anh thế mà lại vì một người phụ nữ khác đẩy em sao? Em mới là em gái của anh!"
"Không phải anh từng nói, em mới là người quan trọng nhất trong lòng anh sao."
"Sở Điềm cô ta có gì tốt? Các người cứ từng người từng người bảo vệ cô ta."
Thấy Cao Nhạn rơi lệ, thái độ của Cao Thịnh dịu đi vài phần.
Anh ta thở dài, vừa định đi dỗ dành Cao Nhạn, liền bị tôi cắt ngang.
Tôi trốn sau lưng Cao Thịnh rụt rè nói:
"Nhưng mà chị Nhạn, anh Thịnh và chị Sở Điềm đang yêu đương, sau này hai người họ mà kết hôn, trong lòng anh Thịnh chắc chắn chị Sở Điềm là số một rồi."
Tôi thiếu chút nữa là nói thẳng ra, chị chỉ là đứa làm em gái, sao so được với vợ người ta?
Cao Nhạn có tính chiếm hữu cực mạnh với Cao Thịnh, nghe thấy câu này lập tức biến sắc.
Chị ta quay đầu, lao về phía Sở Điềm:
"Tao đánh chết con khốn quyến rũ anh trai tao này!"
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, tôi chắn trước mặt Sở Điềm.
Một cước đá ngã Cao Nhạn.
Lần này Cao Thịnh cũng nổi giận rồi.
"Cút ra ngoài!"
Anh ta vừa lôi vừa kéo đẩy Cao Nhạn ra ngoài.
Trong quá trình giãy giụa, Cao Nhạn còn không ngừng chửi tôi ăn cây táo rào cây sung.
Đóng cửa xong, Cao Thịnh vội vàng vây quanh Sở Điềm:
"Điềm Điềm, em không sao chứ? Nhạn Nhạn bình thường nó không như vậy đâu, nó chỉ là có chút ghen tị thôi."
"Em đừng chấp nhặt với nó."
Lông mày Sở Điềm nhíu lại rất khẽ.
Cô ấy tránh tay Cao Thịnh, nhàn nhạt nói:
"Tôi không sao, đa tạ Hướng Noãn bảo vệ tôi."
Thấy chị gái phú bà có thêm vài phần thân thiết với mình.
Tôi cũng không câu nệ, vội sấn tới nói vui:
"Bảo vệ người đẹp, là trách nhiệm của mọi người!"
"Chị Sở Điềm chị không sao là tốt rồi."
Sắc mặt Sở Điềm giãn ra vài phần.
Người đáng ghét đã đi rồi, bữa cơm sau đó cũng nhẹ nhàng hơn không ít.
Tuy nhiên cơm ăn được một nửa, tôi nhận được ảnh Cao Nhạn gửi tới.