Mấy tháng trước tôi vừa ra trường đi thực tập.
Cao Nhạn nhất quyết đòi tôi thuê chung với chị ta.
Tôi nghĩ tìm phòng cũng khó nên đã đồng ý.
Nhưng tôi không ngờ chị ta sẽ trút hết cơn giận lên người tôi.
Khi tôi chạy về đến nơi, đồ đạc của tôi đã bị ném hết ra hành lang.
May mắn là giấy tờ quan trọng tôi đều để ở nhà.
Trong phòng trọ chỉ có một ít quần áo.
"Đã thích làm chó săn đến thế, vậy thì mày xem chủ nhân của mày có thu lưu mày không."
Cao Nhạn hung hăng trừng mắt nhìn tôi châm chọc.
Tôi không lên tiếng, chỉ thu dọn đồ đạc của mình.
Sau đó đầu cũng không ngoảnh lại mà đi thẳng.
Sau lưng Cao Nhạn tức giận đóng sầm cửa lại.
Lúc này là chập tối, trời vẫn còn sớm.
Đi xuống lầu, tôi đã đặt trước một khách sạn tiện lợi.
Dự định ngày mai xin nghỉ để đi tìm phòng.
Cho dù Cao Nhạn không đuổi tôi đi, tôi cũng sẽ không ở lại đây nữa.
Kiếp trước, rõ ràng tôi cũng chia sẻ một nửa tiền thuê nhà.
Thậm chí mọi việc nhà đều là tôi gánh vác.
Nhưng trong lòng Cao Nhạn, tôi là kẻ ăn bám chị ta.
Chị ta không ít lần lấy chuyện này ra gõ đầu tôi.
Nhưng sau này tôi vô tình nghe được chị ta gọi điện thoại với bạn.
Mới biết là Cao Nhạn không muốn gánh toàn bộ tiền thuê nhà.
Chị ta không chỉ giả vờ bố thí cho tôi, mà còn thu thêm tiền nhà của tôi.
Sống lại một đời, tôi tuyệt đối sẽ không làm kẻ tiêu tiền oan nữa.
...
Tôi xin nghỉ hai ngày để tìm phòng.
Nhưng tiến triển không thuận lợi lắm.
Tiền thuê ở khu tốt thì quá đắt, một thực tập sinh như tôi thuê không nổi.
Chỗ rẻ thì không đảm bảo an ninh.
Sau lần tìm phòng thất bại, tôi có vài phần chán nản.
Thậm chí khi về khách sạn còn đi nhầm đường.
Đó là một con đường nhỏ hẻo lánh.
Tôi kéo chặt áo khoác, vội vàng chạy về phía có người.
Khi đi qua một đầu ngõ tối om.
Tiếng hét của một người phụ nữ từ bên trong truyền ra.
Tiếng hét đó chỉ vang lên một nửa liền bị người ta bịt lại.
Tôi vốn nghĩ không lo chuyện bao đồng.
Nhưng chưa đi được mấy bước, vẫn là quay trở lại.
Tôi cầm bình xịt hơi cay trong túi lặng lẽ xông vào.
Gã đàn ông dáng người thấp béo đang quay lưng về phía tôi, hắn ôm ngang hông một người phụ nữ đang không ngừng giãy giụa.
"He he, người đẹp nhỏ bé, hôm nay đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay của anh."
Tôi vỗ vỗ lưng gã đàn ông.
Nhân lúc hắn quay đầu lại liền xịt thẳng bình xịt hơi cay vào đôi mắt hắn.
Gã đàn ông phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Nhân lúc hắn nhắm mắt, tôi lại đá mạnh một cú vào hạ bộ hắn.
Người phụ nữ trong lòng hắn ngã xuống đất.
Lúc này tôi mới nhìn rõ dung mạo của cô ấy.
Vậy mà lại là Sở Điềm!
Chính trong khoảnh khắc này, tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện ở kiếp trước.
Sau khi Cao Thịnh đính hôn với Sở Điềm.
Có lần anh ta uống say lỡ miệng nói trước mặt họ hàng.
Sở Điềm hẹn hò với anh ta không bao lâu đã định đính hôn, là bởi vì anh ta từng cứu cô ấy.
Chẳng lẽ chính là lần này sao?
Không kịp suy nghĩ kỹ, tôi đỡ Sở Điềm dậy.
Nhân lúc gã đàn ông còn chưa phản ứng lại liền chạy ra ngoài.
Cũng may nơi này cách khách sạn tôi ở không xa.
Cho đến khi khóa kỹ cửa, dây thần kinh căng thẳng của tôi mới thả lỏng.
Quay đầu lại, Sở Điềm vẫn là bộ dạng hồn xiêu phách lạc.
Tôi đưa chai nước cho cô ấy, an ủi:
"Chị Sở Điềm đừng sợ, chúng ta an toàn rồi."
Sở Điềm miễn cưỡng cười với tôi:
"Hướng Noãn, tối nay thật sự cảm ơn em."
"Sau này có chuyện gì cần chị giúp em cứ việc mở miệng."
Nói xong cô ấy lại quan sát phòng khách sạn một chút.
Sau đó nhíu mày hỏi tôi:
"Sao em lại ở đây?"
"Chị nhớ Cao Thịnh từng nói, em ở chung với Cao Nhạn mà."
Tôi kể qua loa chuyện tôi và Cao Nhạn cho cô ấy nghe.
Đồng thời giải thích chỉ là tạm ở khách sạn.
Sở Điềm vỗ hai tay vào nhau:
"Tìm nhà gì chứ, em trực tiếp đến chỗ chị ở đi."
"Chị cái gì cũng không nhiều, chỉ có nhà là nhiều."
Cứ như vậy, tôi xách vali hành lý, dọn vào ở trong một căn hộ chung cư cao cấp nằm ở trung tâm thành phố của Sở Điềm.