Không biết có phải thái độ nghiêm túc của tôi đã khiến Giang Ký Duật cuối cùng cũng nhận ra chúng tôi đã chia tay rồi hay không.
Anh ta không tìm tôi nữa.
Ngược lại là Lâm Hủ, cô ấy thần thần bí bí hẹn tôi ra ngoài, nói muốn cho tôi 1 bất ngờ.
Còn đặc biệt dặn dò, bảo tôi trang điểm xong xuôi, mặc một bộ quần áo thật đẹp.
Tôi chọn 1 chiếc váy liền của hãng Ralph Lauren.
Khi đến nơi, tôi thấy Lâm Hủ vẫy tay chào tôi một cách vui vẻ.
Bên cạnh còn có 1 người đứng đó.
"Học trưởng Mạnh Hành!"
Tôi bước nhanh tới, chào hỏi anh ấy.
Đồng thời nháy mắt muốn hỏi Lâm Hủ xem chuyện này là thế nào, sao học trưởng Mạnh Hành lại ở đây.
Học trưởng Mạnh Hành là đàn anh cùng khoa với chúng tôi, cũng là nhân vật nổi tiếng trong trường.
Anh ấy không chỉ đẹp trai, thành tích tốt, mà gia thế cũng tốt.
Ở trường đã thu phục được vô số fan hâm mộ cả nam lẫn nữ.
Chỉ có điều nghe nói con người anh ấy khá lạnh lùng, không thích giao tiếp với người khác cho lắm.
Không biết tại sao lại đi cùng Lâm Hủ đến đây.
"Đây là bạn trai cậu à?"
Tôi kéo Lâm Hủ sang 1 bên, lặng lẽ hỏi cô ấy.
Lâm Hủ vẻ mặt nghiêm túc.
"Không, đây là bạn trai của cậu."
Tôi: ?
Thấy vẻ mặt tôi ngơ ngác, Lâm Hủ lúc này mới cười hì hì kể lại tình hình.
"Lần trước tớ không phải nói sẽ tìm cho cậu 1 người đàn ông tốt hơn sao, sau đó tớ liền đăng 1 bài lên vòng bạn bè, tổ chức 1 đợt tuyển người xem mắt, đính kèm ảnh của cậu, ai có ý thì liên hệ, thế là học trưởng Mạnh Hành đã liên hệ với tớ."
"Còn về lý do tại sao tớ có Wechat của học trưởng Mạnh Hành, trong buổi báo cáo học thuật của lớp tớ lần trước, tớ có câu hỏi muốn hỏi học trưởng, nên đã tiện tay add luôn."
"A, đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là hôm nay chính là buổi xem mắt của cậu, cậu hãy thể hiện cho tốt nhé, tớ rất kỳ vọng vào cậu đấy."
Tôi: ...