Giang Nghiên không ngờ tôi lại không khách sáo như vậy.
Tôi cũng không cho cô ta cơ hội đáp trả.
Cầm lấy giấy chấp thuận của giáo viên ung dung rời đi.
Mấy ngày tiếp theo tôi hiếm khi được yên bình.
Tập trung làm việc của mình, không còn suy xét đến chuyện khác nữa.
Thi thoảng sẽ tụ tập với Lâm Hủ và mấy người bạn khác.
Vào 1 buổi tối nọ, tôi đột nhiên nhận được điện thoại của Giang Ký Duật.
Giọng điệu của anh ta mang theo vài phần đáng thương.
"Nhiễm Nhiễm, anh bị đau dạ dày, em mang cho anh chút thuốc qua đây đi."
Giang Ký Duật có dạ dày không tốt.
Anh ta thường xuyên bị đau dạ dày nhưng lại quên mang thuốc, đều sẽ gọi điện thoại bảo tôi mang đến cho anh ta.
Tôi lạnh lùng nói:
"Giang Ký Duật, có phải anh quên rằng chúng ta đã chia tay rồi không?"
Giang Ký Duật im lặng 1 lúc.
Giống như rất bất lực.
"Em vừa phải thôi, anh đã cho em bậc thang bước xuống rồi, em đừng có bám riết không buông nữa được không."
"Hôm đó là anh không đúng, anh không nên trước mặt mọi người nói em khó coi."
"Em muốn dỗi, thời gian lâu như vậy cũng đủ rồi, anh xin lỗi em."
Cái giọng điệu cao cao tại thượng như ban phát đó, giống như anh ta xin lỗi tôi là 1 chuyện vô cùng khó có được.
Tôi không tức giận.
Có lẽ khi đã thất vọng tột cùng về 1 người, thì sẽ không còn dao động trước bất kỳ lời nói hay hành động nào của người đó nữa.
"Giang Ký Duật, tôi đã chia tay với anh rồi, tôi nói thật đấy."
Nói xong, tôi không đợi anh ta có phản ứng gì.
Trực tiếp cúp máy.
Tự mình lặng lẽ ngồi 1 lúc.
Nhẹ nhàng thở phào 1 hơi.