Tôi quay đầu lại.
Là học trưởng Mạnh Hành.
Hôm nay anh mặc 1 bộ vest đen, trông vừa thanh lịch vừa điển trai.
Anh đi đến bên cạnh tôi, khách sáo chào hỏi mấy người Giang phu nhân.
Sau đó có chút thân mật vươn tay về phía tôi.
"Không biết anh có vinh hạnh mời em nhảy 1 điệu không?"
Tôi liếc nhìn mấy người Giang phu nhân có chút khó xử.
Đặt tay lên lòng bàn tay anh.
Sau khi từ biệt Giang phu nhân, mặc cho học trưởng Mạnh Hành nắm tay rời đi.
Đợi đến khi không nhìn thấy bọn họ nữa.
Tôi nhỏ giọng nói với học trưởng Mạnh Hành:
"Cảm ơn học trưởng đã giải vây cho em."
Học trưởng Mạnh Hành khẽ bật cười 1 tiếng.
"Ừ, giải vây cho em là thật, anh thực sự muốn khiêu vũ với em cũng là thật."
Tôi: "..."
Cuối cùng tôi vẫn nhảy với anh 1 điệu.
Điệu Waltz thanh lịch, nhịp điệu nhẹ nhàng, giai điệu du dương.
Vào lúc sắp kết thúc, anh kề sát tai tôi nói:
"Kiều Diệc Nhiễm, đừng cho Giang Ký Duật cơ hội nữa."
"Em tốt như vậy, cậu ta không xứng với em."
Trong lòng tôi nóng lên.
Nước mắt suýt chút nữa rơi xuống.
Kiếp trước, tôi luôn tự soi xét xem bản thân đã làm chưa đủ tốt, cho nên Giang Ký Duật mới hết lần này đến lần khác phụ bạc tình cảm của tôi.
Sống lại 1 đời, tôi không còn hoang mang nữa.
Không phải tôi không tốt, mà là do Giang Ký Duật không biết trân trọng.
Nhưng nghĩ đến những tổn thương phải chịu ở kiếp trước, trong lòng vẫn luôn có chút chua xót.
Hiện tại sự công nhận của học trưởng Mạnh Hành đối với tôi, như 1 cơn gió, xoa dịu đi nỗi oán hận trong lòng.
Anh không trân trọng tôi, tự khắc có người trân trọng tôi.