Sau buổi tiệc, mối quan hệ giữa tôi và học trưởng Mạnh Hành lại thêm vài phần thân thiết.
Việc anh theo đuổi tôi dường như không hề che giấu.
Tôi cũng đang dần thử hẹn hò với anh.
Chỉ có điều lần này, tôi không còn giống như lúc quen Giang Ký Duật, dồn hết mọi tình cảm lên người anh.
Sẽ không vì anh mà nhẫn nhịn ấm ức, sẽ không để bản thân phải chịu tổn thương.
Tôi nghĩ, 1 mối quan hệ bình thường nên là thế này.
Không phải 1 người vì muốn lấy lòng 1 người mà thay đổi một cách mù quáng.
Mà là 2 người cùng sẻ chia tình yêu với nhau.
Trân trọng nhau, cùng nhau phát triển.
Giang Ký Duật không biết lên cơn điên gì, lại bỗng nhiên ân cần với tôi một cách kỳ lạ.
Hết tặng hoa lại đến tặng bữa sáng cho tôi.
Những thứ này tôi đều không nhận.
Tôi đã nói với anh ta vô số lần rằng, tôi tuyệt đối sẽ không quay lại với anh ta.
Nhưng anh ta dường như nhất định không chịu tin.
"Em đã làm cho anh nhiều như vậy, làm sao em có thể không yêu anh được chứ?"
"Em đang giận anh đúng không?"
Đối với sự cố chấp của anh ta, tôi thực sự cạn lời.
Thế nhưng đây vẫn chưa phải là kết thúc.
1 ngày nọ trên diễn đàn trường bỗng xuất hiện 1 bài đăng.
Trang chủ bài đăng là bức ảnh của tôi.
Bên trên còn dán 2 chữ to đùng.
—— Đĩ điếm.