Sau khi bọn họ đi khỏi.
Lâm Hủ có chút ảo não nhìn tôi:
"Xin lỗi Nhiễm Nhiễm, hại cậu chọc giận Giang Ký Duật rồi, hay là để tớ đi xin lỗi Giang Nghiên, bọn họ đánh tớ mắng tớ tớ đều nhận hết!"
Trong ánh mắt Lâm Hủ là sự lo lắng thực sự.
Cô ấy biết Giang Ký Duật quan trọng với tôi như thế nào.
Tôi có thể vì anh ta mà làm bất cứ điều gì.
Nhưng đó là chuyện trước kia.
Tôi kéo cô ấy lại.
"Không cần đi, tớ và Giang Ký Duật đã chia tay rồi."
Lâm Hủ trừng to mắt.
"Hả? Thật sao?"
"Đúng, thật đấy."
Tôi bỗng nhiên nhẹ nhàng ôm Lâm Hủ 1 cái.
Cằm tựa lên bờ vai mềm mại của cô ấy, tôi có chút muốn khóc.
Tôi và Lâm Hủ quen biết nhau từ khi còn nhỏ.
Hồi nhỏ cô ấy vì sinh bệnh phải uống thuốc, tóc rụng sạch trơn, ở trường thường xuyên bị người ta chế giễu.
Còn tôi là kiểu tính cách vô tư lự, đứa nào dám cười nhạo cô ấy tôi liền đánh đứa đó.
Lâm Hủ rất ỷ lại vào tôi.
Hơn nữa chúng tôi còn rất hợp tính nhau.
Đều thích những môn thể thao như trượt tuyết, lướt sóng.
Dần dần, chúng tôi trở thành bạn rất thân.
Nhưng khi tôi gặp Giang Ký Duật, mọi thứ đều thay đổi.
Tôi nuôi tóc dài, trở nên dịu dàng điềm đạm.
Không đi lướt sóng, không đi trượt tuyết, không đi nhảy múa nữa.
Bạn bè vì sự thay đổi của tôi mà từng người một rời bỏ tôi.
Chỉ có Lâm Hủ là vẫn ở lại.
Tình bạn không cần nói nhiều.
"Hủ Hủ, cảm ơn cậu đã không từ bỏ tớ."
Lâm Hủ ngược lại có chút ngại ngùng.
Cô ấy làm bộ làm tịch vỗ vỗ vai tôi.
"Chẳng phải chỉ là thất tình thôi sao, cậu yên tâm, đàn ông tốt trên thế giới này còn nhiều lắm, tớ sẽ tìm cho cậu 1 người tốt hơn!"