Tôi không để tâm đến lời của Lâm Hủ.
Việc đầu tiên khi trở lại trường, tôi rút khỏi câu lạc bộ mỹ thuật, gia nhập câu lạc bộ nhảy đường phố.
Khi tôi nộp đơn xin rút khỏi câu lạc bộ bằng giấy cho giáo viên phụ trách, các thành viên khác đều ở bên cạnh.
Bao gồm cả Giang Nghiên.
Có thành viên hỏi: "Tại sao Kiều Diệc Nhiễm lại rút khỏi câu lạc bộ? Cô ta không biết rút lui sẽ bị trừ tín chỉ sao?"
Một người khác trả lời.
"Còn vì sao nữa, cô ta một lòng muốn bắt chước Nghiên Nghiên nhưng ngược lại bị cậu ấy áp đảo, tâm lý sụp đổ rồi chứ sao."
Người đó là bạn cùng phòng của Giang Nghiên, rất tự nhiên nói đỡ cho Giang Nghiên.
Trên mặt Giang Nghiên mang theo vẻ đắc ý, nhưng lại không quá đắc ý.
Tôi biết, cô ta không muốn tôi rời khỏi câu lạc bộ.
Bởi vì đây là vùng an toàn của cô ta.
Là nơi cô ta có thể vững vàng vượt trội hơn tôi.
Giang Nghiên học vẽ từ nhỏ, trình độ rất tốt.
Còn tôi chỉ là tay ngang.
Hồi đầu khi ở bên Giang Ký Duật, anh ta nói nếu con gái biết vẽ tranh sẽ trông nhã nhặn và có khí chất.
Vì vậy tôi đã từ bỏ các sở thích khác.
Chuyên tâm học vẽ.
Nhưng dù sao thì thời gian tôi học cũng ngắn.
So với Giang Nghiên đã học nhiều năm, tự nhiên khắp nơi đều không bằng.
Câu lạc bộ ở trường đại học là 1 nơi rất thực tế.
Đặc biệt là có rất nhiều hoạt động còn gắn liền với tín chỉ.
Giang Nghiên với tư cách là người có trình độ xuất sắc trong câu lạc bộ, có thể nghiễm nhiên sắp xếp rất nhiều việc.
Ví dụ có 1 lần cô ta bảo tôi đi lấy giấy vẽ, kết quả bị "không cẩn thận" hất cả 1 người đầy màu nước.
Bức ảnh toàn thân nhếch nhác của tôi bị đăng lên diễn đàn trường, trở thành trò cười cho mọi người.
Bây giờ tôi muốn rời khỏi câu lạc bộ mỹ thuật, đương nhiên cô ta không muốn.
Cô ta không nhịn được hỏi tôi:
"Chị muốn rút khỏi câu lạc bộ mỹ thuật, anh Ký Duật có biết không?"
"Liên quan mẹ gì đến anh ta!" Tôi đáp trả.