Tôi là người đứng đầu chuyên ngành piano ở trường, đạt vô số giải thưởng lớn, được vinh danh là thiên tài piano tiềm năng nhất.
Nhà tôi còn có một thiên kim giả là Cố Nguyễn Nguyễn, là cô gái được anh trai Cố Yến Lễ tài trợ ở trường, sau đó nhận nuôi về nhà, trình độ piano của cô ta rất bình thường.
Nhưng cái miệng cô ta rất ngoan, mỗi lần đều lon ton đi theo sau tôi, nũng nịu gọi: "Chị ơi".
Mà anh ruột tôi cũng bảo vệ cô ta: "Nhiễm Nhiễm, con bé rất đáng thương cái gì cũng không có, cho nên em phải nhường nó, biết chưa?"
Kẻ mạnh thì bảo vệ kẻ yếu, tôi cảm thấy cô ta là hoa thỏ ty, cho nên suốt chặng đường thi cử đều để cô ta đi theo sau cọ kinh nghiệm, cọ huy chương.
Huống hồ tôi có lòng tốt khoanh đề thi nghệ thuật cho cô ta, ngược lại bị vu oan thành hãm hại.
Rất tốt, đề tôi không khoanh nữa, mọi người đều đi chết hết đi.