Tiếng chuông tan học vang lên, các bạn học liền vây quanh chỗ tôi.
"Nhiễm Nhiễm, mỗi lần cậu khoanh đề đều đặc biệt chuẩn, lần này cậu đoán bài gì mau nói cho bọn mình biết với?"
"Nữ thần, lần trước may nhờ có cậu, mình thi mới qua, mẹ mình thưởng cho mình ba vạn tệ, mình thật sự yêu cậu chết mất!"
"Học bá, lần này tiết lộ một chút xíu thông tin cho bọn mình đi?"
Lần này tôi vẫn rất hào phóng, viết ra mười bài hát, cười tủm tỉm nói: "Không có gì bất ngờ thì chắc là nằm trong mười bài này."
Các bạn học như bắt được chí bảo, ghi chép lại rồi về luyện tập.
Cái này cũng giống như khoanh vùng phạm vi thi trước khi thi vậy, tình huống bình thường luyện tập theo thì khẳng định là không có vấn đề.
Nhưng thiên kim giả quen được tôi khoanh đề chuẩn xác, tự nhiên là không hài lòng phạm vi lớn như vậy.
Đợi người đi hết liền bắt đầu làm nũng với tôi: "Chị gái tốt của em, mười bài này nhiều quá, chị xác định lại cho em một chút đi, tốt nhất chỉ có một bài thôi."
Kiếp trước tôi xác định cho cô ta một bài, sau đó đem chính mình cũng giao nộp vào đó.
Lần này, tôi mỉm cười lấy ra giấy ghi chú viết lên đó phương thức liên lạc của tên kim chủ kiếp trước tra tấn tôi đến chết.
"Em gái ngoan, kỳ thi lần này ước chừng là khó nhất trong mấy năm nay, em cứ đi tìm cửa trước đi nhé."
"Vừa rồi mười bài kia đều là chị viết bừa thôi, dù sao cơ bản của bọn họ đều được, thế nào cũng qua, luyện tập nhiều luôn tốt mà."
"Nhưng em thì không giống, lần này ước chừng là căng đấy, giới thiệu cho em vị này là nhân vật lớn rất lợi hại, thi nghệ thuật đối với ông ta mà nói chính là chuyện nhỏ như con thỏ, hy vọng em gái sẽ thành công."
Nói vừa ôn nhu lại thân thiết, trong mắt Cố Nguyễn Nguyễn hiện lên vẻ rối rắm.
Tôi chậm rãi bổ sung: "Nhà chúng ta đều là học bá thiên tài, nếu em gái lần này không qua, ba mẹ có lẽ sẽ cảm thấy rất mất mặt đó."
Cố Nguyễn Nguyễn ngẩng đầu lên, nghĩa chính ngôn từ nói: "Em mới sẽ không đi cửa sau đâu, em sẽ dùng thực lực chứng minh chính mình."
Tôi thuận tay liền ném tờ giấy nhớ vào thùng rác: "Vậy là chị thật sự hiểu lầm em gái rồi, cố lên nha."
Nói xong tôi xoay người liền ra khỏi phòng học, nấp ở cửa phòng học nhìn cô ta lén lút nhặt rác rưởi lên.
Tôi nhếch môi cười lạnh một tiếng, đồ trong thùng rác thì thơm hơn sao.