Tôi dùng sức giật vạt áo mình ra, đổi thành một bộ dạng đau lòng gần chết nói.
"Được, em gái, chị vĩnh viễn sẽ không quên ân tình của em, đợi em chết rồi, chị nhất định bảo bố mẹ mua cho em nghĩa trang đắt nhất!"
Nói xong thừa dịp cầu thang còn chưa gãy, tôi ra sức nhảy lên.
Tiếng gỗ nứt toác cùng tiếng hét chói tai của Hoắc Tư Tư đều bị tôi ném ra sau đầu, dùng tốc độ chạy trăm mét lao về phía cửa ra.
May mà cửa lớn không bị khóa, tôi chạy đến bãi cỏ, lấy điện thoại ra ấn ba con số.
Để thuận lợi giết chết tôi, Hoắc Tư Tư đã cố ý đuổi bố mẹ và người giúp việc đi rồi.
Không ai báo cảnh sát, vậy thì để tôi "cứu" cô ta một lần nữa.
Dù sao bị chết cháy trong biệt thự chỉ là đau đớn trong nháy mắt, mang theo một thân đầy thương tích thoi thóp mới là đau khổ cả đời.
Ngọn lửa nhuộm đỏ cả bầu trời, không khí nóng rực điên cuồng tấn công hệ hô hấp của tất cả mọi người.
Tôi lẳng lặng thưởng thức cảnh đẹp một lát, mới nặn ra giọng nói yếu ớt, gọi 119.
"Alo, là trung tâm phòng cháy chữa cháy sao? Nhà tôi bị cháy rồi, địa chỉ là Thiên Liễu Uyển, xin các anh mau tới, em gái tôi còn ở bên trong..."
Sau đó ném điện thoại đi, tìm một bãi đất trống an toàn nằm xuống.
Nghe tiếng còi xe cứu hỏa vang lên, tôi yên tâm nhắm mắt lại, ý thức dần dần mơ hồ.
Trong lúc hoảng hốt, có một người ôm tôi lên.
Trên người cậu ấy vương vấn mùi khói thuốc súng nhàn nhạt, cảm giác này khiến tôi vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Hai mắt tối sầm, hoàn toàn ngất đi.
Tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt là trần nhà trắng toát của bệnh viện.
Nước biển treo trên giá sắt, thuận theo dây truyền dịch chảy vào huyết quản của tôi.
Khung cảnh quen thuộc khiến tôi sửng sốt, theo bản năng xốc chăn lên sờ soạng chân phải.
Vị trí dưới đầu gối vẫn còn, tốt quá rồi.
Không bị cắt cụt, không bị hủy dung, tai nạn thảm khốc kiếp trước không buông xuống người tôi lần nữa.
Tôi vừa mới thở phào nhẹ nhõm, bỗng nhiên ý thức được một loạt động tác trôi chảy này quá mức cố ý.
Quả nhiên, một chàng trai ngồi trên ghế đọc sách, nghe thấy tiếng động liền gập sách lại, ngước mắt nhìn về phía tôi.
Cậu ấy và tôi có dung mạo tương tự, nhưng khí chất lại càng thêm lạnh lùng.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã bị bố mẹ canh giữ ở bên cạnh kéo vào trong lòng.
Họ cũng không chú ý hành vi khác thường của tôi, trên mặt mẹ còn vương vệt nước mắt chưa khô, ôm chặt lấy tôi nói.
"Bảo bối, may mà con không bị thương gì, nếu con xảy ra chuyện gì, chúng ta biết làm sao đây?"
Cảm xúc của bố nội liễm hơn, nắm chặt tay tôi và mẹ nói: "Không sao là tốt rồi, bình an là tốt rồi."
Vài chữ ngắn ngủi, khơi dậy dòng nước ấm vô hạn trong lòng tôi.
Kiếp trước, bố mẹ tự trách không chăm sóc tốt cho tôi mà khóc cạn nước mắt, một đêm bạc đầu.
Tôi biết họ yêu tôi thật sâu sắc.
Kiếp trước tôi chưa làm tròn trách nhiệm của mình, kiếp này, tôi tuyệt đối sẽ không phụ lòng họ.
"Bố mẹ, đây là chị gái ruột của con sao?"
Chàng trai cuối cùng cũng mở miệng, đôi mắt đen như đá hắc diệu thạch kia chỉ dừng lại trên người tôi ngắn ngủi một giây, lập tức dời đi.
Không biết tại sao, tôi luôn cảm thấy trên người cậu ấy cũng giấu bí mật không nhỏ.
Mẹ lau nước mắt, ấn tay hai chúng tôi vào một chỗ nói.
"Hai đứa là sinh đôi long phụng, là người thân thiết nhất trên đời này. Tiểu Diệu, sau này không được bắt nạt chị, biết chưa?"
Cậu ấy lười biếng "vâng" một tiếng nói: "Biết rồi."
Lúc này tôi mới nhớ ra mình còn có một đứa em trai ruột, tên là Hoắc Diệu.
Chuyện này cũng không thể trách tôi, kiếp trước lúc nhận tổ quy tông cậu ấy còn đang đi học ở nước ngoài, không kịp chạy về.
Đợi Hoắc Diệu nghe tin trong nhà gặp biến cố lớn lập tức về nước thì tôi đã bị đốt đến bất tỉnh nhân sự.
Từ lúc tôi về nhà họ Hoắc đến lúc chết trong vòng mười ngày, một lần cũng chưa nhìn thấy dáng vẻ của người gọi là em trai này.
Mà kiếp này, không biết xảy ra biến cố gì, cậu ấy lại về nước trước thời hạn.
Thấy tôi ngẩn người, Hoắc Diệu chủ động đưa tay.
"Chị gái, chỉ giáo nhiều hơn."
Tôi chần chờ vươn bàn tay bị lửa làm bị thương nhẹ ra: "Chào... em trai."
Hoắc Diệu mỉm cười, tránh đi vết thương trên mu bàn tay tôi, nắm hờ một cái.
Tôi còn chưa kịp cảm thán sự chu đáo của cậu ấy, đã thấy cậu ấy ghé sát vào tôi, sau đó nhẹ nhàng nói bên tai tôi một câu.
"Hình như quên hỏi chị một chuyện, Hoắc Tư Tư ở đâu thế?"
Tôi lập tức hét lên một tiếng, làm bố mẹ giật nảy mình.
"Bảo bối, con sao thế?"
"Bố, mẹ, em gái nó làm sao rồi!"
Trong đầu tôi lướt qua chuyện đau lòng của cả hai kiếp, khó khăn lắm mới nặn ra được hai giọt nước mắt, hỏi.
"Lửa lớn như vậy, em gái còn sống không?"
Nhắc tới Hoắc Tư Tư, bố mẹ đều nhìn nhau, trong mắt viết đầy bi thương.
"Em gái con... tình trạng nó hiện tại rất không tốt."
Trái tim đang thấp thỏm lo âu của tôi cuối cùng cũng yên ổn rồi.
Nó không tốt, tôi mới tốt.