"Cút ra ngoài! Các người đều cút ra ngoài cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy các người!"
Trong phòng bệnh truyền đến tiếng chửi rủa cùng tiếng quát tháo, mấy bác sĩ cùng y tá đều bị thô bạo đuổi ra ngoài.
Ngoại trừ Hoắc Tư Tư, còn có ai làm yêu làm quái nữa.
Tôi lê cái chân phải lành lặn, dung quang tỏa sáng đi vào phòng bệnh.
"Em gái, tinh thần không tệ nha, nghe bố mẹ nói em bị thương nặng, chị đặc biệt đến thăm em."
Không nhìn không biết, nhìn một cái giật mình.
Chỉ thấy trên khuôn mặt tú lệ của Hoắc Tư Tư thình lình che kín từng mảng sẹo máu thịt be bét, da thịt toác ra, dữ tợn vô cùng.
Trên người cũng chẳng khá hơn là bao, vì để phòng ngừa nhiễm trùng, chỉ có thể để lưng trần trụi lộ ra ngoài, một vết thương dài nửa mét xuyên qua cả lưng cô ta.
Tôi giả vờ kinh hãi che miệng.
"Em gái, sao em lại biến thành cái dạng này rồi? Quá đáng sợ, may mà lúc ấy chị chạy nhanh!"
Hoắc Tư Tư vốn dĩ đã hận tôi đến ngứa răng, hiện tại càng là phẫn nộ đến mức lý trí hoàn toàn không còn.
Lại thêm vết thương dữ tợn hai bên má, tựa như một con dạ xoa trốn khỏi địa ngục, điên cuồng hét toáng lên.
"Con khốn, là mày hại tao, mày là cố ý! Tao muốn vạch trần bộ mặt xấu xa của mày với bố mẹ, để bọn họ đuổi mày ra khỏi nhà họ Hoắc!"
Càng mắng càng kích động, Hoắc Tư Tư thậm chí còn rút con dao gọt hoa quả đặt ở đầu giường, hung hăng ném về phía tôi.
Tôi thuận thế né tránh, sau đó đặt mông ngồi xuống đất, mắt ngấn lệ.
"Em gái, chị biết em ghét chị, chị nhát gan như chuột, cẩu thả sống tạm, em chính trực dũng cảm, xả thân vì người, chỉ có em mới xứng làm con gái nhà họ Hoắc, chị đi ngay đây, sẽ không bao giờ quấy rầy cả nhà các người nữa..."
"Tôi ngược lại muốn xem xem, ai muốn đuổi cô ấy đi."
Hoắc Diệu sải đôi chân dài bước vào phòng bệnh, mắt phượng lạnh lùng quét qua Hoắc Tư Tư, sau đó kéo tôi từ dưới sàn nhà lên.
Bố mẹ đi sát theo sau vào phòng, không dám tin Hoắc Tư Tư bình thường ngoan ngoãn hiểu chuyện lại có bộ dạng ác độc không ai biết.
Nhưng những lời lẽ dơ bẩn cô ta vừa nhục mạ tôi đều bị mọi người nghe thấy rồi, dao gọt hoa quả còn sáng loáng cắm trên ván cửa.
Sát ý không giống như là giả.
Bố mẹ không phải kẻ ngốc dễ bảo, nhìn nhau một cái, hơi nhíu mày.
"Tư Tư, con bị thương nặng, cảm xúc không được dao động lớn như thế, như vậy đối với thân thể con không tốt."
Hoắc Tư Tư ý thức được mình nói sai, khuôn mặt nhỏ trắng bệch.
Bỗng nhiên, cô ta che mặt mình lớn tiếng gào khóc, nước mắt giống như không cần tiền rơi xuống lã chã.
"Bố, mẹ, con thật sự không muốn mắng chị, lúc ở hiện trường vụ cháy con để chị chạy trước, bản thân ở lại bọc hậu. Con biết mình không phải con ruột, nhưng vẫn luôn coi chị như chị gái ruột thịt."
"Nhưng mà chị dường như luôn không hài lòng với con... con biết con hiện tại bị hủy dung rồi rất khó coi, không nên cố ý dọa chị. Nhưng chị không quan tâm gì hết liền tát vào mặt con, con vừa đau vừa khó chịu, nhất thời không nhịn được mới động thủ..."
Nước mắt to như hạt đậu "lách tách" chảy xuống.
Tôi nhướng mày, vừa định bán thảm, Hoắc Diệu đã chỉ vào tay tôi, giọng điệu nhàn nhạt.
"Cô nói là cô ấy dùng đôi tay này tát vào mặt cô sao?"
Mấy ánh mắt nhao nhao tụ tập vào đôi tay bị băng gạc bao thành bánh chưng của tôi.
Đừng nói là tát người, nhẹ nhàng chạm một cái đều đau muốn chết.
Rất rõ ràng, Hoắc Tư Tư lại đang nói dối.
Lần này khéo quá hóa vụng, ánh nước lấp lánh trong mắt bố mẹ lập tức bị thất vọng thay thế.
"Tư Tư, con dưỡng thương cho tốt đi, bố và... mẹ con ngày mai lại đến thăm con."
Thực tế bọn họ bỏ hết công việc, chạy đôn chạy đáo giữa phòng bệnh của tôi và Hoắc Tư Tư.
Quả nhiên, bố mẹ đối với Hoắc Tư Tư vẫn là có tình cảm, không nhẫn tâm nói ra lời tàn nhẫn.
Nhưng tôi cũng không nản lòng, mỉm cười nhìn Hoắc Tư Tư đang trợn mắt há hốc mồm.
Giống như nuôi con chó mười mấy năm, cũng không thể nào hoàn toàn không có tình cảm, huống chi là con gái nuôi từ nhỏ đến lớn?
Tổng sẽ có một ngày, tôi sẽ sống sờ sờ xé toạc da mặt cô ta.
Để tất cả mọi người nhìn thấy ruột gan đen tối dưới cái vỏ bọc ngây thơ kia.