Ngày hôm sau, bố tôi đột nhiên hỏi xin tiền mẹ tôi.
Ông nói Hứa Nhu sức khỏe yếu, đồ bổ, khám thai, nhập viện đều cần tiền.
Ông bảo mẹ tôi rút một khoản tiết kiệm có kỳ hạn trong nhà ra.
Mẹ tôi khựng lại một chút, cười nói:
“Tiền thì nên tiêu.”
“Nhưng trợ cấp liệt sĩ của Hứa Nhu đâu?”
“Tiền tuất và tiền thăm hỏi của Hàn Phóng, không phải nên ưu tiên bảo đảm cho cô ấy và đứa bé sao?”
Tay bố tôi khựng lại.
Mắt Hứa Nhu chớp một cái, lại chuẩn bị khóc: “Chị dâu, có phải chị chê em tốn tiền không?”
Mẹ tôi khóc còn nhanh hơn cô ta.
“Sao có thể chứ, tôi sợ cô chịu ấm ức mà.”
“Vốn dĩ cô đã là người đáng thương rồi. Ai dám giữ trợ cấp của cô, tôi sẽ đến ngồi khóc trước cửa văn phòng gia đình quân nhân.”
Tôi giơ tay lên: “Con đi khóc cùng mẹ.”
Gân xanh trên trán bố tôi giật giật.
“…Con góp vui làm gì.”
“Làm gì có ai giữ lại, em nghĩ nhiều rồi.”
Ông càng sốt ruột, mẹ tôi càng dịu dàng.
“Vậy anh viết cho em một danh sách đi. Đã phát bao nhiêu tiền, ai xử lý, về sau còn bao nhiêu.”
“Cô ấy bụng đã lớn, em giúp cô ấy đi nhận.”
“Tiểu Tuyết, con ghi lại đi, mẹ sợ nhớ nhầm, đến lúc đó lại để Hứa Nhu chịu ấm ức.”
Bố tôi nhìn chằm chằm mẹ tôi hồi lâu.
Lần đầu tiên, tôi thấy trong đáy mắt ông hiện lên một chút cảnh giác.
Nhưng rất nhanh đã tan đi.
Có lẽ ông vẫn không tin một người đến sổ sách cũng không tính rõ như mẹ tôi có thể phát hiện ra điều gì.
Tôi đứng bên cạnh, trong lòng nóng lên.
Trước đây tôi luôn cảm thấy mẹ mình quá mềm yếu.
Bây giờ mới nhìn rõ.
Mỗi câu “tôi sợ” của bà đều là đường lui đã được trải sẵn từ trước.
Tối ngày thứ ba, bố tôi vì Hứa Nhu mà mở một cuộc họp gia đình trong khu nhà.
Cô ta chuyển vào khu, thân phận phải có một lời giải thích.
Mà bố tôi muốn chính danh cho cô ta.
Bố tôi mặc quân phục chỉnh tề, đứng phía trước, vẻ mặt đau buồn.
Hứa Nhu ngồi hàng đầu, tay đỡ bụng.
Mẹ tôi rất bình tĩnh.
Tôi ngồi phía sau, lòng bàn tay toàn mồ hôi.
Bố tôi lấy ra một văn kiện.
“Anh và Lệnh Nghi đã bàn bạc rồi.”
Ông nói rất chậm.
“Đồng chí Hàn Phóng hy sinh vì nhiệm vụ, thân nhân mà anh ấy để lại, chúng ta không thể không quan tâm.”
“Để tổ chức yên tâm, cũng để đồng chí Hứa Nhu yên lòng, nhà họ Tống chúng tôi đồng ý cùng gánh vác nghĩa vụ chăm sóc.”
Tên văn kiện được viết rất trang trọng:
“Giấy xác nhận tình hình hỗ trợ chăm sóc gia đình liệt sĩ”
Tôi liếc mắt nhìn, sống lưng lạnh toát.
Chỉ cần mẹ tôi ký vào, chẳng khác nào thừa nhận Hứa Nhu là thân nhân của Hàn Phóng.
Đồng thời cũng thừa nhận những khoản trợ cấp, sắp xếp, tiện lợi y tế mà trước đây bố tôi giúp cô ta làm, gia đình đều biết và ủng hộ.
Đây là muốn mẹ tôi đứng ra bảo lãnh.
Hứa Nhu đứng lên, “bịch” một tiếng lại quỳ xuống.
“Chị dâu, em không tranh danh phận.”
“Em chỉ muốn sau này đứa bé có một lời giải thích.”
Xung quanh có người thở dài nhỏ giọng.
“Đứa bé đáng thương thật.”
“Chồng tuy đã mất, may mà anh em của chồng đáng tin.”
“Lệnh Nghi lại là người lương thiện, chắc chắn sẽ đồng ý thôi.”
Bố tôi quay sang mẹ tôi, giọng đè thấp, nhưng lại đủ để tất cả mọi người nghe thấy.
“Lệnh Nghi, anh cũng chưa từng cầu xin em chuyện gì.”
“Lần này, em đừng khiến anh khó xử.”
Tôi tức đến mức trước mắt tối sầm.
Không chỉ ngoại tình, ông còn muốn mẹ tôi hầu hạ tiểu tam ở cữ.
Tôi vừa định đứng dậy, mẹ tôi đã đè tay tôi lại.
Bà đưa tay cầm bút.
Trong mắt Hứa Nhu thoáng qua sự mong đợi và nóng vội.
Bố tôi cũng rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Đầu bút lướt trên tờ xác nhận, nhưng mẹ tôi lại đặt bút xuống.
“Hoài Sơn, chữ trên này dày đặc quá, em xem không hiểu.”
Bố tôi sững lại.
Mẹ tôi nhìn về phía cửa, giọng vẫn mềm mại.
“Vì vậy em đã mời các đồng chí kiểm tra kỷ luật và cán sự bảo vệ đến làm chứng.”
“Như vậy trong lòng mọi người đều yên tâm.”