Ngay lúc ấy, chiếc điện thoại đang bật loa ngoài của anh vang lên hàng loạt tiếng cười đầy chế giễu.
“Anh Sóc, chơi thì phải chịu nha. Người ta vừa biết anh có tiền là đòi cưới ngay rồi kìa, mau rước về đi.”
“Sính lễ có tám vạn tám còn chẳng bằng cái túi anh từng mua cho chị Trì Mộng. Đúng là hàng rẻ.”
Chỉ hai chữ “Trì Mộng” vừa vang lên, cả người tôi đã cứng đờ.
Đó chính là kẻ từng cầm đầu đám người b/ạ!/o l/ự/c h//ọc đư//ờng tôi suốt những năm cấp ba.
“Được rồi, đừng ồn nữa.”
Giọng Phong Sóc vẫn lười nhác như thường.
“Tôi là người nói không giữ lời sao? Cứ chuẩn bị tiền mừng trước đi.”
Giữa tiếng reo hò của đám cậu ấm cô chiêu, một giọng nữ quen thuộc bỗng gắt lên đầy tức giận.
“Phong Sóc, anh đi//ên à?”
“Ban đầu chúng ta nói rõ rồi. Anh chỉ giúp em trêu chọc cô ta, dạy cho cô ta một bài học để em hả giận thôi. Anh định cưới cô ta thật sao?”
Phong Sóc nhẹ nhàng đưa tay lau nước mắt trên mặt tôi, ánh mắt vẫn bình tĩnh đến lạ.
Anh hờ hững đáp:
“Đúng vậy.”
“Tôi không cưới cô ấy thì cưới em chắc?”
“Trì đại tiểu thư, em thật sự nghĩ tôi là con chó do em nuôi sao? Em bảo gì tôi cũng phải nghe?”
Cuộc gọi lập tức bị cúp.
Trong căn phòng chỉ còn tiếng tút tút lạnh lẽo kéo dài.
Phong Sóc nhìn màn hình điện thoại thêm vài giây rồi ngẩng lên, khóe môi cong nhẹ.
“Khóc gì thế?”
“Biết bạn trai mình là đại gia nên vui quá hả?”
Không chờ tôi trả lời, anh đã như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Có ăn cơm rang không? Anh đi làm.”
Anh bình thản đeo tạp dề, đập trứng, thái rau. Từng động tác thành thạo và tự nhiên, cứ như màn sỉ nhục vừa rồi chưa từng tồn tại.
Tôi hít sâu một hơi. Lồng ngực đau nhói đến nghẹn thở.
Tôi nhìn bóng lưng anh, khẽ hỏi:
“Anh không thấy mệt sao?”
“Hả?”
“Năm năm đóng kịch với em, anh không thấy mệt à?”
Phong Sóc im lặng.
Trong căn nhà nhỏ chỉ còn tiếng máy hút mùi gầm lên ầm ĩ, khiến bầu không khí càng thêm ngột ngạt.
Tôi bước tới, dứt khoát tắt máy.
Sau đó kéo mạnh cánh tay anh, ép anh nhìn thẳng vào mình.
“Anh không định giải thích gì với em sao?”
“Chẳng phải anh vừa nói hết rồi à?”
Anh khựng lại một chút rồi hạ giọng.
“Trì Mộng chỉ là thanh mai trúc mã của anh thôi. Em đừng nghĩ nhiều.”
Anh cố tình tránh né.
Ván cược tàn nhẫn kia, anh không hề nhắc đến.
Hai chữ “hả giận” đầy m/á/u và nước mắt của Trì Mộng cũng bị anh coi như chưa từng tồn tại.