Tôi ngẩng đầu, cố chớp chớp đôi mắt đã cay xè.
Năm năm.
Hơn một nghìn tám trăm ngày đêm.
Tôi dành trọn tuổi trẻ và tất cả tình yêu của mình cho Phong Sóc. Tôi vẫn luôn tin anh sẽ là người cùng mình đi hết quãng đời còn lại.
Không có tiền thì cùng nhau kiếm.
Không có nhà, không có xe thì cùng nhau thuê nhà, cùng nhau tiết kiệm.
Chỉ cần hai người ở cạnh nhau, tôi chưa từng cảm thấy có gì đáng sợ.
Để rồi hôm nay, chính anh nói cho tôi biết.
Tất cả dịu dàng, tất cả bao dung, tất cả những năm tháng yêu thương ấy chỉ là một ván cược.
Một trò chơi được dựng lên chỉ để giúp Trì Mộng xả giận.
Còn tôi, từ đầu đến cuối chỉ là nhân vật chính trong một vở kịch được chuẩn bị sẵn.
Tôi không hiểu.
Tôi chỉ là một người bình thường, nhỏ bé đến mức chẳng đáng nhắc tới.
Rốt cuộc tôi đã làm gì mà khiến đám người sinh ra đã đứng trên đỉnh cao như họ phải tốn công, tốn sức diễn suốt năm năm chỉ để giẫm đạp tôi?
Họ thậm chí còn để Phong Sóc ở bên tôi.
Để anh đóng vai một người bạn trai dịu dàng, chu đáo và si tình suốt năm năm trời.
Mỗi lần anh tự trách vì mình nghèo, không thể cho tôi cuộc sống đủ đầy, trong lòng anh có từng thấy buồn cười không?
Mỗi lần anh cầm đôi chân lạnh cóng của tôi trong mùa đông để ủ ấm.
Mỗi lần anh giặt đồ cho tôi.
Tôi ngẩng đầu, cố chớp chớp đôi mắt đã cay xè.
Năm năm.
Hơn một nghìn tám trăm ngày đêm.
Tôi dành trọn tuổi trẻ và tất cả tình yêu của mình cho Phong Sóc. Tôi vẫn luôn tin anh sẽ là người cùng mình đi hết quãng đời còn lại.
Không có tiền thì cùng nhau kiếm.
Không có nhà, không có xe thì cùng nhau thuê nhà, cùng nhau tiết kiệm.
Chỉ cần hai người ở cạnh nhau, tôi chưa từng cảm thấy có gì đáng sợ.
Để rồi hôm nay, chính anh nói cho tôi biết.
Tất cả dịu dàng, tất cả bao dung, tất cả những năm tháng yêu thương ấy chỉ là một ván cược.
Một trò chơi được dựng lên chỉ để giúp Trì Mộng xả giận.
Còn tôi, từ đầu đến cuối chỉ là nhân vật chính trong một vở kịch được chuẩn bị sẵn.
Tôi không hiểu.
Tôi chỉ là một người bình thường, nhỏ bé đến mức chẳng đáng nhắc tới.
Rốt cuộc tôi đã làm gì mà khiến đám người sinh ra đã đứng trên đỉnh cao như họ phải tốn công, tốn sức diễn suốt năm năm chỉ để giẫm đạp tôi?
Họ thậm chí còn để Phong Sóc ở bên tôi.
Để anh đóng vai một người bạn trai dịu dàng, chu đáo và si tình suốt năm năm trời.
Mỗi lần anh tự trách vì mình nghèo, không thể cho tôi cuộc sống đủ đầy, trong lòng anh có từng thấy buồn cười không?
Mỗi lần anh cầm đôi chân lạnh cóng của tôi trong mùa đông để ủ ấm.
Mỗi lần anh giặt đồ cho tôi.
Có phải anh đều cố nhịn cảm giác ghê tởm?
Diễn xuất ấy…
Thật sự quá lãng phí nếu không đi làm diễn viên.
“Bao giờ mình đi đăng ký kết hôn?”
Phong Sóc hỏi rất tự nhiên, giống như đang hỏi tôi cơm rang có bỏ thêm hành hay không.
Tôi nghiến chặt răng.
“Không cưới.”
Anh bật cười khẩy.
“Đến mức đó à?”
“Chỉ vì một trò đùa thôi?”
“Không phải trước đây chính em là người ngày nào cũng đòi cưới sao?”
“Đúng là anh có giấu em.”
“Nhưng kết quả bây giờ chẳng phải rất tốt à?”
Anh thản nhiên nói tiếp:
“Sính lễ tám mươi vạn.”
“Nhà, xe, em thích cái nào cứ nói.”
“Rốt cuộc em còn làm giá cái gì?”
“Đây vốn không phải chuyện tiền…”
Tay Phong Sóc bỗng khựng lại.
Giây tiếp theo.
Anh bất ngờ cầm chiếc bát sứ trên tay, n//ém mạnh vào bức tường.
“Xoảng!”
Tiếng vỡ chát chúa vang lên.
Mảnh sứ sắ/c bé/n bắn tung tóe, c//ứa một đư/ờng d/ài trên cánh tay tôi.
Trứng sống văng khắp nền nhà.
“Lúc anh nghèo thì em mở miệng là tiền.”
“Bây giờ anh có tiền rồi, em lại bày đặt nói không phải vì tiền.”
“An Đình.”
“Em có b/ệ/nh à?