Buổi chiều, Phong Sóc tìm tới văn phòng của Hạ Linh.
Anh không biết tôi đang ở đó.
Qua màn hình camera, tôi nhìn thấy anh đứng ngoài cửa.
Bộ quần áo cũ đã biến mất.
Phong Sóc mặc áo sơ mi đen được may đo vừa vặn, cổ tay đeo chiếc đồng hồ có giá bằng căn nhà chúng tôi từng thuê trong mười năm.
Mái tóc được tạo kiểu gọn gàng.
Khí chất lười nhác và cao ngạo khiến anh hoàn toàn khác người đàn ông từng chen chúc cùng tôi trên xe buýt.
Nhân viên lễ tân hỏi anh có hẹn trước không.
Phong Sóc đặt danh thiếp lên bàn.
“Bảo Hạ Linh ra đây.”
“Phong Sóc tìm cô ấy.”
Lễ tân nhìn danh thiếp, thái độ vẫn bình tĩnh.
“Xin lỗi, luật sư Hạ đang bận.”
“Vậy tôi chờ.”
Anh ngồi xuống ghế.
Nửa giờ sau, Hạ Linh mới bước ra.
“Phong thiếu gia.”
Phong Sóc ngẩng đầu.
“An Đình đâu?”
“Anh tìm thân chủ của tôi có việc gì?”
Anh nhíu mày.
“Thân chủ?”
“Cô ấy đã ủy quyền cho tôi xử lý mọi vấn đề liên quan đến anh.”
Phong Sóc bật cười.
“Cô ấy muốn kiện tôi?”
“Anh có thể chờ nhận văn bản.”
“Bảo cô ấy ra đây.”
“Cô ấy không muốn gặp anh.”
Sắc mặt Phong Sóc trở nên khó coi.
“Cô nói với An Đình, tôi không có thời gian chơi trò trẻ con với cô ấy.”
“Tối nay gia đình tôi có một bữa tiệc.”
“Bố mẹ tôi muốn gặp cô ấy.”
Hạ Linh nhìn anh như nhìn một kẻ không bình thường.
“Anh nghĩ sau những chuyện đã xảy ra, cô ấy còn muốn gặp bố mẹ anh?”
“Tôi đã đồng ý cưới.”
Phong Sóc nói như thể đó là ân huệ lớn nhất trên đời.
“Chuyện trên mạng tôi sẽ xử lý.”
“Chỉ cần cô ấy ngoan ngoãn trở về.”
Tôi ngồi trong phòng họp, nghe từng chữ.
Ngực không còn đau như tối qua.
Chỉ còn cảm giác ghê tởm.
Hạ Linh hỏi:
“Anh biết bài viết kia do ai đăng?”
“Đám bạn chỉ đùa thôi.”
“Phát tán thông tin cá nhân, dẫn dắt dư luận công kích người khác cũng là đùa?”
Phong Sóc mất kiên nhẫn.
“An Đình không phải người nổi tiếng. Vài ngày nữa sẽ không ai nhớ.”
“Còn việc anh giấu thân phận, tham gia ván cược?”
“Tôi sẽ bồi thường.”
“Anh định bồi thường năm năm thế nào?”
“Tám mươi vạn không đủ thì một trăm vạn.”
“Nhà ở trung tâm.”
“Xe cô ấy tùy chọn.”
“Những thứ một đời cô ấy không kiếm nổi, tôi đều có thể cho.”
Hạ Linh cười lạnh.
“Phong thiếu gia, anh luôn dùng tiền mua sự im lặng của người khác như vậy sao?”
Phong Sóc không trả lời.
Anh lấy một tập tài liệu đặt lên bàn.
“Đây là thỏa thuận tiền hôn nhân.”
“Sau khi kết hôn, mỗi tháng An Đình sẽ nhận năm mươi vạn tiền tiêu vặt.”
“Cô ấy không cần sinh con ngay.”
“Chỉ cần xuất hiện khi gia đình yêu cầu.”
“Điều kiện duy nhất là ngừng điều tra những chuyện liên quan đến Trì thị và dự án Thanh Ti.”
Căn phòng bỗng lặng ngắt.
Hạ Linh nhìn tập tài liệu.
“Cuối cùng anh cũng nói ra mục đích thật rồi.”
Phong Sóc hơi khựng lại.
Có lẽ anh không ngờ mình sẽ buột miệng.
Anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“Cô không hiểu chuyện trong giới kinh doanh.”
“Công thức năm đó đã thuộc về Trì thị.”
“Cho dù An Đình làm loạn cũng không thay đổi được gì.”
“Phong thị và Trì thị đang có dự án hợp tác trị giá hàng chục tỷ.”
“Nếu cô ấy ngoan ngoãn, tôi có thể bảo đảm cuộc sống sau này của cô ấy.”