Nhưng bây giờ, tôi không còn chắc đó có phải sự thật hay không.
Có lẽ anh biết rõ hơn bất kỳ ai.
Hạ Linh hỏi:
“Chai dầu gội cậu dùng tối qua có thể là gì?”
Tôi sững lại.
Tôi mở điện thoại, tìm bức ảnh đã chụp.
Vỏ chai màu đen, không có nhãn hiệu.
Ở đáy chai có một dãy ký tự rất nhỏ.
FS-TS07.
Hạ Linh phóng to hình ảnh.
“FS là Phong Sóc?”
“TS có thể là Thanh Ti.”
Cả căn phòng bỗng im lặng.
Nếu suy đoán này đúng, chai dầu gội đó rất có thể là mẫu thử được sản xuất dựa trên công thức của mẹ tôi.
Tôi lập tức gọi cho một thành viên trong phòng nghiên cứu.
“Anh Dương, giúp em kiểm tra xem ba tháng qua có ai truy cập trái phép vào cơ sở dữ liệu không.”
Đối phương trả lời:
“Bên anh vẫn kiểm tra định kỳ, không phát hiện bất thường.”
“Còn mẫu thử?”
“Có hai mươi mẫu. Mười tám mẫu đang ở phòng nghiên cứu, một mẫu do em giữ, mẫu còn lại gửi cho quỹ đầu tư kiểm tra.”
“Mẫu gửi quỹ đầu tư có mã gì?”
“TS07.”
Tôi siết chặt điện thoại.
“Quỹ đầu tư nào phụ trách?”
“Phong Hải Capital.”
Phong Hải Capital.
Công ty đầu tư thuộc gia tộc Phong Sóc.
Hạ Linh nhìn sắc mặt tôi, lập tức hiểu ra.
Tôi cúp máy, mở lại ảnh chai dầu gội.
Mã sản phẩm là FS-TS07.
Phong Sóc không chỉ biết về dự án.
Anh còn đang giữ mẫu thử đáng lẽ thuộc về quỹ đầu tư.
Anh tiếp cận tôi suốt năm năm, có lẽ chưa bao giờ chỉ vì một trò cá cược trẻ con.
Ván cược là thật.
Nhưng phía sau ván cược ấy còn có một âm mưu khác.
Tôi bật cười.
“Phong Sóc nói đúng.”
“Hả?”
“Tôi thật sự có b/ệ/nh.”
Tôi nhìn gương mặt tái nhợt của mình trong màn hình.
“B/ệ/nh của tôi là từng tin rằng một người như anh ta biết yêu.”