Người đó từng không dám công khai vì sợ bị trả thù.
Sau khi thấy tin tức, cô ấy chủ động liên hệ với Hạ Linh.
Tiếp theo, hai bạn học cũ xuất hiện.
Một người từng bị Trì Mộng bắt phải tát tôi.
Một người từng bị ép đổ nước bẩn vào bàn học của tôi.
Họ đứng trước hàng trăm ống kính, thừa nhận mọi chuyện.
Giáo viên chủ nhiệm cũ cũng gửi lời khai.
Ông thừa nhận nhà trường từng nhận tiền từ Trì gia để ém nhẹm sự việc.
Trì Mộng lao về phía sân khấu.
“Các người nói dối!”
“Tất cả đều đang hãm hại tôi!”
Bảo vệ lập tức ngăn cô ta lại.
Tôi nhìn cô ta.
“Trì Mộng.”
“Cô từng hỏi tại sao tôi không ch//ế/t đi.”
“Xin lỗi.”
“Tôi sống rất tốt.”
“Còn sống đến ngày nhìn cô trả giá.”
Cô ta gào lên:
“Chỉ là vài trò đùa thời học sinh!”
“Cô có cần phải ghi hận mười năm không?”
Tôi siết micro.
“Đối với cô là trò đùa.”
“Đối với tôi là những cơn ác mộng kéo dài suốt mười năm.”
“Cô quên vì cô chưa từng chịu hậu quả.”
“Nhưng người bị tổn thương không có nghĩa vụ phải quên.”
Hạ Linh tiếp tục công bố bằng chứng về ván cược.
Đoạn ghi âm cuộc gọi tối hôm đó được phát đầy đủ.
Không cắt ghép.
Không chỉnh sửa.
Giọng của từng người trong nhóm đều rõ ràng.
Sau đó là lịch sử trò chuyện được trích xuất từ điện thoại của một người tham gia.
Năm năm trước, Trì Mộng gửi ảnh của tôi vào nhóm.
“Con nhỏ này vẫn sống tốt quá.”
“Ai làm nó yêu đến sống dở ch//ế/t dở rồi vứt đi, tôi thưởng một chiếc xe.”
Phong Sóc trả lời:
“Tôi thử.”
Một người hỏi:
“Anh Sóc định chơi bao lâu?”
Phong Sóc nói:
“Đến khi lấy được thứ nhà cô ta giữ.”
Trì Mộng gửi biểu tượng cười.
“Vừa lấy đồ, vừa khiến nó đau khổ.”
“Một công đôi việc.”
Những tin nhắn sau đó kéo dài suốt năm năm.
Mỗi dịp kỷ niệm của chúng tôi, Phong Sóc đều chụp ảnh gửi vào nhóm.
Bó hoa tôi vui vẻ ôm trong tay.
Bữa cơm tôi nấu.
Chiếc nhẫn bạc.
Cả hình ảnh tôi ngủ trên vai anh.
Bên dưới là những câu bình luận.
“Diễn đạt thật.”
“Cô ta tin anh nghèo thật à?”
“Bao giờ mới đá?”
“Đợi lấy được dữ liệu.”
Tôi từng cho rằng mình đã khóc hết vào đêm rời khỏi căn nhà ấy.
Nhưng khi nhìn những bức ảnh riêng tư bị biến thành trò tiêu khiển, mắt tôi vẫn cay xè.
Phong Sóc đứng ở cuối hội trường.
Không biết anh tới từ lúc nào.
Gương mặt anh không còn chút m/á/u.
Khi bức ảnh tôi đeo chiếc nhẫn bạc xuất hiện, anh nhắm mắt.
Tôi không nhìn anh nữa.
“Tôi đã nộp đơn kiện Phong Sóc vì xâm phạm quyền riêng tư, theo dõi trái phép, chiếm giữ mẫu thử và có dấu hiệu đánh cắp bí mật thương mại.”
“Đồng thời khởi kiện những người phát tán thông tin cá nhân, vu khống và công kích tôi trên mạng.”
“Riêng Trì Mộng, ngoài trách nhiệm liên quan đến vụ việc năm xưa, cô ta sẽ phải chịu trách nhiệm cho hành vi b/ạ/o l/ự/c h//ọc đư//ờng, đe dọa nhân chứng và cố ý bôi nhọ danh dự.”
“Không ai có thể dùng hai chữ trò đùa để xóa bỏ hậu quả.”
“Càng không ai có thể dùng tiền khiến sự thật biến mất mãi mãi.”