Sau buổi họp báo, cổ phiếu Trì thị giảm kịch sàn ba phiên liên tiếp.
Nhiều đại lý tuyên bố ngừng nhập sản phẩm “Mộng Tơ”.
Những người từng tin tưởng thương hiệu cảm thấy bị lừa dối.
Một công thức được quảng cáo là niềm tự hào của Trì gia hóa ra lại là thành quả bị chiếm đoạt từ một người đã khuất.
Cơ quan chức năng lập tức mở lại vụ án cũ.
Cha của Trì Mộng bị triệu tập điều tra.
Lưu Nhã giao nộp toàn bộ bằng chứng.
Hai cựu quản lý khác của Trì thị, sau nhiều năm im lặng, cũng chủ động ra làm chứng.
Phong Minh Viễn bị điều tra vì biết hành vi chiếm đoạt nhưng không tố giác, đồng thời có dấu hiệu hưởng lợi từ tài sản trí tuệ bất hợp pháp.
Dự án hợp tác giữa Phong thị và Trì thị bị đình chỉ.
Giá cổ phiếu Phong thị lao dốc.
Hội đồng quản trị yêu cầu Phong Minh Viễn tạm thời rời vị trí.
Phong Sóc cũng bị đình chỉ toàn bộ chức vụ tại Phong Hải Capital.
Ba ngày sau, anh đứng trước cửa phòng nghiên cứu mới của tôi.
Bảo vệ không cho vào.
Phong Sóc đứng ngoài suốt bốn giờ.
Cuối cùng, tôi đồng ý gặp anh tại sảnh.
Chỉ vài ngày không gặp, anh đã gầy đi rõ rệt.
Không còn quần áo cũ.
Không còn dáng vẻ giả nghèo.
Nhưng cũng không còn sự cao ngạo trước đây.
“Anh tới làm gì?”
Phong Sóc nhìn tôi.
“Xin lỗi.”
Tôi im lặng.
Anh dường như đã chuẩn bị rất nhiều lời, nhưng khi đứng trước mặt tôi lại không biết bắt đầu từ đâu.
“Những tin nhắn trong nhóm…”
“Ban đầu anh chỉ muốn khiến họ tin anh đang chơi.”
“Anh không thật sự cười em.”
“Điều đó có khác gì không?”
“Có.”
Phong Sóc bước tới.
“Anh thừa nhận ban đầu tiếp cận em vì dữ liệu.”
“Nhưng sau năm đầu tiên, anh đã không còn tìm nữa.”
“Anh ở lại vì yêu em.”
“Anh từng định nói sự thật.”
“Rất nhiều lần.”
“Nhưng anh sợ em rời đi.”
Tôi nhìn anh.
“Anh sợ tôi rời đi nên tiếp tục lừa tôi?”
“Anh không biết phải làm thế nào.”
“Anh có thể nói thật.”
“Anh…”
“Phong Sóc, đừng giả vờ như anh không có lựa chọn.”
Tôi cắt ngang.
“Anh có hàng nghìn cơ hội.”
“Ngày tôi đồng ý làm bạn gái anh.”
“Ngày tôi kể cho anh nghe chuyện của mẹ.”
“Ngày anh biết Trì Mộng từng b/ạ/o l/ự/c tôi.”
“Ngày tôi cầu hôn anh.”
“Ngày tôi sử dụng nhầm chai dầu gội.”
“Ngay cả tối hôm đó, anh vẫn có thể lựa chọn nói thật.”
“Nhưng anh đã làm gì?”
Anh cúi đầu.
Tôi nói tiếp:
“Anh gọi nỗi đau của tôi là trò đùa.”
“Dùng tiền ép tôi kết hôn.”
“Dùng quyền lực phong tỏa công ty tôi.”
“Chỉ đến khi biết tôi có Lâm gia chống lưng, anh mới tới xin lỗi.”
“Không phải.”
Phong Sóc lập tức phủ nhận.
“Anh không biết thân phận của em cũng sẽ xin lỗi.”
“Vậy tại sao lúc tôi chỉ là An Đình nghèo khó, anh không xin lỗi?”
Anh không trả lời được.
Tôi mỉm cười.
“Bởi vì lúc ấy anh nghĩ tôi không thể rời khỏi anh.”
“Anh nghĩ một căn nhà, một chiếc xe và tám mươi vạn đủ mua cả cuộc đời tôi.”
“Bây giờ anh tới không phải vì hối hận đã làm tôi tổn thương.”
“Anh hối hận vì người anh làm tổn thương hóa ra có khả năng khiến anh trả giá.”
Sắc mặt Phong Sóc trắng bệch.
“Không phải.”
“An Đình, anh thật sự yêu em.”
“Chúng ta từng rất hạnh phúc.”
“Tối nào em cũng chờ anh về.”
“Em từng nói chỉ cần ở cạnh anh…”
“Đó là vì tôi yêu người bạn trai nghèo khó, tử tế và chân thành mà anh dựng nên.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Người đó chưa từng tồn tại.”
“Người tôi yêu đã ch//ế/t vào tối tôi nghe thấy cuộc gọi kia.”
Phong Sóc đỏ mắt.
“Anh có thể thay đổi.”
“Anh sẽ rời Phong gia.”
“Anh có thể trở thành người em muốn.”
“Không cần.”
“An Đình…”
“Phong Sóc.”
Tôi tháo một chiếc vòng tay khỏi cổ tay.
Đó là món đồ anh tự làm cho tôi trong năm đầu yêu nhau.
Tôi đã quên tháo nó khi rời khỏi nhà.
Tôi đặt chiếc vòng vào tay anh.
“Thứ giả tạo không cần biến thành thật.”
“Nó chỉ cần biến mất.”