Ba năm sau.
Thanh Ti xây dựng trung tâm nghiên cứu mang tên Nguyễn Thanh Hà.
Ngày khánh thành, tôi đặt quyển sổ thí nghiệm bìa xanh của mẹ trong tủ kính ở đại sảnh.
Bên cạnh là dòng giới thiệu:
“Công thức đầu tiên được tạo ra bởi nhà nghiên cứu Nguyễn Thanh Hà vào năm 2013.”
Không còn hai chữ “kẻ trộm”.
Không còn bản kết luận giả.
Tên của mẹ cuối cùng cũng trở về đúng vị trí.
Ông ngoại ngồi xe lăn tới tham dự.
Ông đã hơn tám mươi tuổi.
Vừa nhìn thấy bức ảnh mẹ, ông quay mặt lau nước mắt.
“Con bé cứng đầu.”
“Giống hệt cháu.”
Tôi ngồi xuống cạnh ông.
“Nếu mẹ không cứng đầu, có lẽ đã không có Thanh Ti.”
Ông nắm tay tôi.
“Cháu có trách ông không?”
“Vì năm đó không ép mẹ cháu trở về.”
Tôi lắc đầu.
“Mỗi người đều có lựa chọn của mình.”
“Cháu chỉ mong từ nay gia đình đừng bỏ lỡ nhau nữa.”
Ông gật đầu.
Lâm Cẩn đứng bên cạnh, lén quay mặt đi.
Tôi giả vờ không thấy mắt bà đỏ.
Trong buổi lễ, một nhóm học sinh nhận học bổng từ quỹ Thanh Hà bước lên sân khấu.
Trong đó có một cô bé từng là nạn nhân b/ạ/o l/ự/c h//ọc đư//ờng.
Em cầm micro, giọng run run.
“Trước đây em nghĩ chỉ cần mình im lặng thì mọi chuyện sẽ qua.”
“Nhưng càng im lặng, họ càng làm quá.”
“Sau khi được quỹ giúp đỡ, em đã dám nói với bố mẹ và giáo viên.”
“Bây giờ những người làm sai đã bị xử lý.”
“Em muốn cảm ơn cô An.”
Tôi nhìn cô bé.
“Người em cần cảm ơn nhất là chính mình.”
“Vì em đã dũng cảm lên tiếng.”
Tiếng vỗ tay vang lên.
Tôi nhìn xuống hàng ghế khách mời.
Hạ Linh đang cười với tôi.
Anh Dương và các thành viên phòng nghiên cứu ngồi cạnh nhau.
Giáo sư Tống tóc đã bạc trắng.
Lưu Nhã không xuất hiện.
Bà gửi một bó hoa không ghi tên, bên trong có tấm thiệp:
“Xin chúc mừng cô và mẹ cô.”
Tôi đặt bó hoa trước ảnh mẹ.
Không phải tha thứ.
Chỉ là khép lại.
Sau buổi lễ, Hạ Linh đưa điện thoại cho tôi.
“Tin mới.”
Trì Mộng đã mãn hạn một phần hình phạt và tiếp tục đối mặt với các khoản bồi thường dân sự.
Tài sản đứng tên cô ta gần như bị bán sạch.
Cô ta từng cố quay lại mạng xã hội, kể rằng mình bị người giàu có chèn ép.
Nhưng không ai còn tin.
Những đoạn video, tin nhắn và bằng chứng năm xưa vẫn tồn tại.
Mỗi lần cô ta nói dối, sự thật lại được nhắc lại.
Phong thị sau khi tái cơ cấu chỉ còn quy mô bằng một phần ba trước đây.
Phong Minh Viễn không bao giờ quay lại vị trí quản lý.
Tưởng Như Vân chuyển ra nước ngoài sống.
Còn Phong Sóc vẫn điều hành nhà hàng nhỏ.
Anh chưa kết hôn.
Trên tường nhà hàng không còn ảnh của tôi.
Chiếc nhẫn bạc cũng không xuất hiện.
Có người từng hỏi anh tại sao một thiếu gia lại thích làm cơm rang.
Anh chỉ đáp:
“Vì tôi từng có một người rất thích ăn.”
Tôi trả điện thoại cho Hạ Linh.
“Không xem nữa à?”
“Không.”
“Không tò mò?”
“Chuyện của họ đã không còn liên quan đến tớ.”
Hạ Linh khoác vai tôi.
“Cuối cùng cậu cũng nói được câu này.”
Tôi bật cười.
“Đi thôi.”
“Đi đâu?”
“Ăn mừng.”
“Ăn gì?”
“Không ăn cơm rang.”
Hai chúng tôi cùng cười.
Ánh chiều xuyên qua cửa kính trung tâm nghiên cứu.
Trên bức tường đối diện, tên của mẹ lấp lánh dưới nắng.
Tôi đứng đó một lúc.
Trong đầu bỗng vang lên giọng nói dịu dàng của bà.
“Ti Ti, tóc con khô quá.”
“Sau này mẹ làm cho con một loại dầu gội tốt nhất trên đời.”
Lời hứa ấy đến muộn mười ba năm.
Nhưng cuối cùng vẫn được thực hiện.
Tôi từng nghĩ chai dầu gội kia đã phá hủy tình yêu năm năm của mình.
Sau này mới hiểu.
Nó không phá hủy bất cứ điều gì.
Nó chỉ gột sạch lớp bọt giả tạo, để tôi nhìn rõ người nằm bên dưới.
Cũng nhờ nó, tôi tìm lại được công thức của mẹ.
Tìm lại danh dự cho bà.
Tìm lại gia đình.
Và quan trọng nhất, tìm lại chính mình.
Tôi không bước vào hào môn bằng một cuộc hôn nhân.
Tôi tự xây nên cánh cửa của riêng mình.
Cũng không cần bất kỳ thiếu gia nào trao cho tôi danh phận.
Tên của tôi đã đủ trở thành danh phận.
Từ ngày ấy, không còn ai gọi tôi là bạn gái cũ của Phong Sóc.
Không còn ai gọi tôi là con gái của kẻ trộm.
Họ gọi tôi là An Đình.
Người sáng lập Thanh Ti.
Con gái của nhà nghiên cứu Nguyễn Thanh Hà.
Người đã khiến Trì thị sụp đổ, khiến Phong gia phải cúi đầu và đưa sự thật bị chôn vùi suốt mười ba năm trở lại ánh sáng.
Còn những kẻ từng xem cuộc đời tôi là trò chơi cuối cùng đều phải trả giá.
Không thiếu một ai.
Không muộn một ngày.
—Hoàn.