Một năm sau, Thanh Ti trở thành thương hiệu chăm sóc tóc bán chạy nhất trong nước.
Chúng tôi không ngừng nghiên cứu sản phẩm mới.
Mỗi bằng sáng chế đều ghi rõ tên người thực sự đóng góp.
Mỗi nhân viên nghiên cứu đều được hưởng phần lợi nhuận tương xứng.
Tôi không muốn công ty của mẹ trở thành một Trì thị thứ hai.
Trong lễ trao giải sáng tạo, tôi được mời phát biểu.
Người dẫn chương trình hỏi:
“Cô An, có người nói biến cố tình cảm đã tạo động lực để cô thành công. Cô nghĩ sao?”
Tôi cầm micro.
“Không.”
“Thành công của tôi không bắt đầu từ một người đàn ông phản bội.”
“Nó bắt đầu từ công sức của mẹ tôi, từ những người đồng nghiệp không rời bỏ dự án, từ các nhân chứng lựa chọn nói thật và từ chính bản thân tôi.”
“Một người đàn ông không xứng đáng được nhận công lao cho cuộc đời của tôi chỉ vì từng làm tôi đau khổ.”
Cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay.
Sau buổi lễ, tôi gặp Phong Sóc ở bãi đỗ xe.
Anh không còn là người thừa kế Phong thị.
Sau khi giao nộp bằng chứng, anh rời khỏi gia đình.
Nghe nói anh mở một nhà hàng nhỏ.
Không dựa vào quan hệ.
Không dùng tiền của Phong gia.
Anh tự học nấu ăn thật sự.
Nhà hàng bán món cơm rang trứng.
Phong Sóc đứng cách tôi vài bước.
“Chúc mừng.”
“Cảm ơn.”
Anh nhìn chiếc cúp trong tay tôi.
“Em đã làm được.”
“Tôi luôn có thể làm được.”
“Đúng.”
Phong Sóc cười.
“Trước đây anh đã đánh giá thấp em.”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Anh chưa bao giờ thật sự nhìn thấy tôi.”
Nụ cười của anh cứng lại.
Một lúc sau, anh lấy từ túi áo ra chiếc nhẫn bạc.
Chiếc nhẫn tôi trả lại ngày rời đi.
“Anh vẫn giữ.”
“Đó là việc của anh.”
“Anh không đòi em quay lại.”
“Anh chỉ muốn hỏi…”
Anh dừng rất lâu.
“Nếu ngày đó anh không tiếp cận em vì mục đích khác.”
“Nếu chúng ta gặp nhau như hai người bình thường.”
“Em có yêu anh không?”
Tôi nhìn người trước mặt.
Trong một khoảnh khắc, tôi nhớ lại Phong Sóc của những năm trước.
Người đàn ông che ô cho tôi dưới trời mưa.
Người thức đêm chườm khăn khi tôi sốt.
Người ôm tôi trong căn nhà chật hẹp, nói rằng sau này chúng tôi sẽ có một mái ấm thật sự.
Những ký ức đó vẫn tồn tại.
Nhưng chúng không còn đủ sức khiến tôi đau.
“Không có nếu như.”
Tôi nói.
“Con người được tạo nên từ lựa chọn.”
“Anh đã lựa chọn tiếp cận tôi.”
“Lựa chọn lừa dối.”
“Lựa chọn tiếp tục ván cược.”
“Người tôi từng yêu chỉ là kết quả của một màn biểu diễn.”
“Tôi không thể yêu một người chưa từng tồn tại.”
Phong Sóc cúi đầu.
Bàn tay cầm chiếc nhẫn run nhẹ.
“Anh hiểu.”
Tôi bước qua anh.
Phong Sóc không ngăn lại.
Lần này, anh chỉ đứng yên phía sau, khẽ nói:
“An Đình.”
Tôi dừng bước nhưng không quay đầu.
“Anh xin lỗi.”
Tôi im lặng vài giây.
“Tôi nghe thấy rồi.”
“Nhưng tôi không tha thứ.”
Nói xong, tôi tiếp tục bước đi.
Bầu trời hôm ấy rất trong.
Ánh nắng rơi trên vai, ấm áp mà không chói mắt.
Tôi chợt nhận ra mình đã rất lâu không còn mơ thấy căn phòng dụng cụ tối tăm thời cấp ba.
Cũng không còn giật mình giữa đêm vì nhớ tới cuộc gọi trên loa ngoài.
Tôi không cần tha thứ để được giải thoát.
Chỉ cần không để quá khứ tiếp tục điều khiển cuộc đời mình.