Sáng hôm sau, khi tôi còn đang ngủ, điện thoại của Hạ Linh liên tục rung.
Cô ấy nhìn màn hình rồi gọi tôi dậy.
“Cậu lên hot search rồi.”
Tôi mở mắt.
Trên mạng đang lan truyền một đoạn ghi âm.
Nội dung bị cắt ghép từ cuộc gọi tối qua.
Phần đầu là giọng tôi nói mình mê tiền, mê trai đẹp, thích danh lợi.
Sau đó là câu:
“Nếu anh thật sự định lấy tiền thử em thì em cưới anh ngay lập tức.”
Những lời chế giễu của đám bạn Phong Sóc bị xóa sạch.
Giọng Trì Mộng cũng không xuất hiện.
Bài đăng được một tài khoản chuyên đưa tin giới thượng lưu đăng lên.
Tiêu đề là:
“Thiếu gia tập đoàn Phong thị giả nghèo thử lòng bạn gái, kết quả vừa lộ thân phận đã bị ép cưới.”
Bên dưới là một bức ảnh chụp tôi đang kéo vali rời khỏi khu chung cư.
Góc chụp cố tình chọn đúng lúc tôi cúi đầu, tóc rối, gương mặt nhợt nhạt.
Bài viết kể rằng Phong Sóc vì muốn tìm tình yêu thật lòng nên đã sống như người bình thường suốt năm năm.
Anh không ngại nghèo khó, hết lòng chăm sóc bạn gái.
Thế nhưng sau khi biết anh là người thừa kế Phong thị, tôi lập tức đòi sính lễ tám mươi vạn, nhà và xe.
Phong Sóc chỉ đùa một câu, tôi liền nổi giận bỏ đi.
Trong phần bình luận, không ít người chửi tôi tham lam.
“Được một thiếu gia yêu năm năm còn không biết đủ.”
“Nhìn mặt đã thấy không phải người tốt.”
“Cô ta tưởng mình là công chúa chắc?”
“Phong thiếu gia đẹp trai như vậy, có tiền như vậy, tám vạn tám còn chê ít?”
“Loại phụ nữ này nên bị đá.”
Có người còn đào được trường cấp ba và đại học của tôi.
Thông tin nơi làm việc cũ cũng bị đăng lên.
Tất cả diễn ra chỉ trong vài giờ.
Hạ Linh nhìn tôi.
“Trì Mộng?”
“Tám phần là cô ta.”
“Có đăng video phản bác không?”
“Chưa.”
“Tại sao?”
Tôi nhìn bài viết.
“Nếu chúng ta tung video ngay bây giờ, họ sẽ nói chỉ là mâu thuẫn tình cảm.”
“Ván cược kéo dài năm năm, b/ạ/o l/ự/c h//ọc đư//ờng, theo dõi trái phép, cố ý phát tán thông tin cá nhân.”
“Tớ muốn tất cả được xử lý cùng một lần.”
Hạ Linh nhướng mày.
“Cậu có kế hoạch?”
Tôi mở chiếc máy tính cũ.
Trong ổ cứng có một thư mục được khóa bằng mật khẩu.
Tôi nhập ngày giỗ của mẹ.
Bên trong là hàng trăm bức ảnh, tài liệu và bản ghi chép.
Hạ Linh ngồi cạnh, dần dần im lặng.
Mẹ tôi từng là chuyên gia nghiên cứu sản phẩm chăm sóc tóc của tập đoàn Trì thị.
Mười ba năm trước, bà phát triển được một công thức phục hồi tóc hư tổn mới.
Công thức đó sử dụng một loại phức hợp protein có khả năng thẩm thấu sâu, giúp tóc khô xơ trở nên mềm mượt chỉ sau một lần sử dụng.
Nhưng trước khi kịp đăng ký bằng sáng chế, toàn bộ dữ liệu nghiên cứu bị lấy mất.
Ba tháng sau, Trì thị ra mắt dòng sản phẩm cao cấp mang tên “Mộng Tơ”.
Người được ghi tên là cha của Trì Mộng cùng một nhóm nghiên cứu khác.
Mẹ tôi phản đối.
Bà đưa ra sổ ghi chép và dữ liệu thí nghiệm để chứng minh công thức thuộc về mình.
Không lâu sau, một vụ bê bối nổ ra.
Trì thị tố ngược mẹ tôi đánh cắp bí mật kinh doanh, sửa dữ liệu và đe dọa công ty.
Bà bị sa thải.
Tin tức lan rộng trong ngành, không nơi nào dám tuyển bà.
Gia đình tôi rơi vào cảnh túng quẫn.
Mẹ mắc bệnh nhưng không có tiền điều trị tốt.