Tôi khóc đến không thở nổi.
“Tớ ngu quá.”
“Không phải.”
“Tớ đã tin anh ta suốt năm năm.”
“Tin tưởng người mình yêu không phải là ngu.”
“Nhưng tất cả đều là giả.”
“Không.”
Hạ Linh kéo tôi ra, nghiêm túc nhìn vào mắt tôi.
“Tình cảm của cậu là thật.”
“Những việc cậu làm là thật.”
“Sự giả dối thuộc về Phong Sóc, không thuộc về cậu.”
Câu nói ấy khiến tôi im lặng rất lâu.
Sau khi bình tĩnh lại, tôi kể cho cô ấy nghe mọi chuyện.
Từ cuộc điện thoại trên loa ngoài, ván cược với Trì Mộng cho tới thiết bị định vị trong túi.
Hạ Linh ghi chép từng chi tiết.
“Cậu còn giữ bằng chứng về cuộc gọi không?”
“Không ghi âm.”
“Trong nhà có camera không?”
“Tớ từng lắp một camera nhỏ ở phòng khách để trông mèo.”
Con mèo ấy đã mất vì bệnh vào năm ngoái.
Từ đó tôi hiếm khi mở ứng dụng.
Tôi lập tức đăng nhập.
May mắn thay, dữ liệu được tự động lưu trên đám mây trong bảy ngày.
Toàn bộ cuộc tranh cãi, tiếng bát vỡ và những lời Phong Sóc nói đều được ghi lại rõ ràng.
Hạ Linh xem xong, ánh mắt lạnh hẳn.
“Tốt.”
“Tốt chỗ nào?”
“Ít nhất tên khốn đó đã tự tay đưa bằng chứng cho chúng ta.”
Cô ấy sao lưu video vào ba nơi, sau đó hỏi:
“Cậu định làm gì tiếp theo?”
Tôi nhìn màn đêm ngoài cửa sổ.
Thành phố vẫn sáng rực.
Những tòa nhà cao tầng ở phía xa giống như một thế giới hoàn toàn khác với căn phòng khách sạn chật hẹp này.
“Tớ muốn lấy lại công bằng.”
Hạ Linh hỏi:
“Vì ván cược?”
“Không chỉ vì ván cược.”
Tôi chậm rãi siết chặt bàn tay.
“Còn vì những năm cấp ba.”
“Tớ muốn biết tại sao Trì Mộng vẫn không chịu buông tha cho tớ.”