Lục Chiêu sẽ nói.
“Để anh trình bày.”
Còn ở đây.
Người đưa ra ý tưởng.
Là người được ghi nhận.
…
Tan họp.
Tôi thu dọn tài liệu.
Cố Cảnh Thâm bước tới.
“Cảm ơn.”
Tôi ngẩng đầu.
“Vì điều gì?”
“Vì cô giúp dự án tốt hơn.”
Anh đáp rất tự nhiên.
“Tôi không quan tâm ý tưởng thuộc về ai.”
“Chỉ quan tâm.”
“Nó có tạo ra giá trị hay không.”
Tôi nhìn anh.
Bỗng bật cười.
“Đây là lần đầu tiên.”
“Có người cảm ơn tôi vì một bản phương án.”
Cố Cảnh Thâm hơi khựng lại.
Như muốn hỏi điều gì.
Nhưng cuối cùng chỉ nói.
“Vậy trước đây.”
“Thật đáng tiếc.”
…
Một tuần sau.
Thiên Duyệt tổ chức chương trình thiện nguyện.
Quyên góp cho trẻ em vùng núi.
Nhân viên hoàn toàn tự nguyện.
Không ai biết tôi đã trúng số.
Tôi lặng lẽ điền vào phiếu.
“Mười triệu tệ.”
Sau đó gấp lại.
Bỏ vào phong bì.
Không ghi tên.
Đối với tôi.
Khoản tiền ấy chỉ là một phần rất nhỏ.
Nhưng với những đứa trẻ kia.
Có thể thay đổi cả cuộc đời.
…
Chiều hôm đó.
Phòng tài chính phát hiện có một khoản quyên góp đặc biệt.
Mười triệu tệ.
Không ghi danh tính.
Toàn bộ ban lãnh đạo đều kinh ngạc.
Giám đốc tài chính hỏi.
“Có tra được không?”
Nhân viên lắc đầu.
“Người chuyển khoản dùng tài khoản cá nhân.”
“Chỉ yêu cầu giữ bí mật.”
Cố Cảnh Thâm nhìn phiếu xác nhận.
Ánh mắt trầm xuống.
“Một người quyên góp nhiều như vậy.”
“Lại không để lại tên.”
“Thật hiếm.”
…
Buổi tối.
Tôi tan làm khá muộn.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà thì trời mưa.
Tôi đứng dưới mái hiên.
Định gọi xe.
Một chiếc ô màu đen bỗng nghiêng sang phía tôi.
“Tôi đưa cô ra xe.”
Là Cố Cảnh Thâm.
Tôi hơi ngượng.
“Không cần đâu.”
“Chúng ta cùng đường.”
Anh bình tĩnh đáp.
“Cùng đi.”
Chúng tôi sóng vai bước trong màn mưa.
Suốt quãng đường.
Anh không hỏi chuyện cũ.
Không hỏi vì sao tôi nghỉ việc.
Không hỏi về bạn trai.
Chỉ hỏi.
“Hôm nay quen việc chưa?”
“Tạm ổn.”
“Nếu có gì chưa rõ.”
“Có thể hỏi tôi.”
Tôi cười.
“Được.”
…
Ở phía bên kia đường.
Một chiếc xe màu đen dừng lại.
Lục Chiêu vừa họp với khách hàng xong.
Vô tình nhìn thấy cảnh ấy.
Dưới chiếc ô.
Một người đàn ông cao lớn chủ động che mưa cho tôi.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện.
Khoảng cách rất vừa phải.
Không thân mật.
Nhưng lại vô cùng tự nhiên.
Lục Chiêu siết chặt vô lăng.
Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hoảng loạn.
Anh chưa từng thấy Quân Ninh cười nhẹ nhàng như vậy.
Ngay cả khi còn yêu anh.
Cô cũng luôn tất bật.
Luôn lo nghĩ.
Luôn chạy theo bước chân anh.
Còn bây giờ.
Cô bước rất chậm.
Nụ cười rất nhẹ.
Như thể…
Cuộc sống không còn áp lực nữa.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại Lục Chiêu reo lên.
Là thư ký Tổng giám đốc.
“Giám đốc Lục.”
“Hội đồng quản trị quyết định.”
“Ngày mai sẽ công bố nhân sự mới.”
“Nếu không có gì thay đổi…”
“Chức Giám đốc Marketing của anh…”
“Sẽ chính thức bị miễn nhiệm.”
Lục Chiêu ngồi lặng trong xe.
Bên ngoài.
Mưa vẫn rơi.
Anh nhìn theo bóng dáng Hạ Quân Ninh khuất dần sau cánh cửa xe.
Lần đầu tiên.
Anh nhận ra.
Người thật sự rời xa mình…
Không phải chỉ là một người yêu.
Mà là…
Cả cuộc đời anh từng có thể nắm giữ.