Ba ngày sau.
Thông báo bổ nhiệm mới của Thịnh Hằng chính thức được gửi đến toàn công ty.
“Miễn nhiệm chức vụ Giám đốc Marketing của Lục Chiêu.”
“Tạm thời điều chuyển sang Phòng Phát triển Kinh doanh.”
Toàn bộ công ty xôn xao.
Không ai ngờ.
Người từng là ngôi sao sáng nhất của phòng Marketing lại ngã nhanh đến vậy.
Mà người hiểu rõ nguyên nhân nhất…
Chính là Lục Chiêu.
…
Anh ngồi một mình trong văn phòng đã bị thu dọn.
Chiếc bảng tên trên cửa đã bị tháo xuống.
Chiếc ghế giám đốc từng thuộc về anh.
Ngày mai sẽ có người khác ngồi.
Thư ký bước vào.
“Giám đốc… à không…”
Cô ngập ngừng.
“Anh Lục.”
“Đây là đồ cá nhân của anh.”
Một chiếc thùng carton được đặt xuống.
Lục Chiêu nhìn nó rất lâu.
Bỗng nhiên bật cười.
Một tháng trước.
Chính anh cũng từng đưa cho Hạ Quân Ninh một chiếc thùng carton như thế.
Hóa ra…
Cảm giác bị đuổi khỏi nơi mình đã cống hiến.
Lại đau đến vậy.
…
Bên ngoài hành lang.
Ôn Khởi vội vàng chạy tới.
“Lục Chiêu.”
“Em nghe nói anh chỉ bị điều chuyển.”
“Chắc sẽ sớm quay lại thôi.”
Lục Chiêu ngẩng đầu.
Ánh mắt bình thản đến lạ.
“Ôn Khởi.”
“Cô còn ở đây làm gì?”
Ôn Khởi sững người.
“Em…”
“Em ở cùng anh.”
Lục Chiêu cười nhạt.
“Ở cùng tôi?”
“Nếu hôm nay.”
“Tôi vẫn là Giám đốc.”
“Cô sẽ nói vậy.”
“Nếu hôm nay.”
“Tôi chỉ là một nhân viên bình thường.”
“Cô còn đứng đây không?”
Ôn Khởi cứng họng.
Cô ta không trả lời được.
Lục Chiêu thu dọn thùng giấy.
Đi ngang qua cô ta.
Không hề dừng lại.
…
Ba ngày sau.
Tin tức lan khắp công ty.
Ôn Khởi xin nghỉ việc.
Nghe nói.
Đã sang một doanh nghiệp khác.
Theo một vị Phó Tổng mới.
Đồng nghiệp chỉ biết lắc đầu.
“Quả nhiên.”
“Cô ta chỉ chọn người có lợi cho mình.”
…
Buổi chiều.
Tôi cùng Cố Cảnh Thâm đến gặp khách hàng.
Buổi đàm phán diễn ra rất thuận lợi.
Sau khi ký xong hợp đồng.
Đối tác cười nói.
“Hạ tiểu thư.”
“Nếu cô đến Thiên Duyệt sớm hơn.”
“Chúng ta đã hợp tác từ lâu rồi.”
Tôi cũng cười.
“Có lẽ.”
“Mọi chuyện đều cần đúng thời điểm.”
Ra khỏi phòng họp.
Cố Cảnh Thâm nhìn tôi.
“Hôm nay cô rất vui.”
“Tất nhiên.”
“Tôi vừa ký được hợp đồng.”
Anh lắc đầu.
“Không.”
“Từ lúc bước vào.”
“Mắt cô đã cười.”
Tôi hơi ngẩn người.
Đã bao lâu rồi…
Mới có người để ý đến cảm xúc của tôi.
Chứ không chỉ kết quả công việc.
…
Buổi tối.
Tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Do dự vài giây.
Tôi vẫn bắt máy.
Đầu dây bên kia rất yên tĩnh.
Mãi một lúc sau.
Mới vang lên giọng nói quen thuộc.
“Quân Ninh.”
Là Lục Chiêu.
“Tôi không nhớ mình còn số nào chưa chặn.”
Tôi bình thản đáp.
Anh cười khổ.
“Là điện thoại công cộng.”
Tôi không nói gì.
Lục Chiêu tiếp tục.
“Anh muốn gặp em.”
“Không cần.”
“Chỉ mười phút.”
“Tôi bận.”
“Quân Ninh.”
“Xin em.”
Lần đầu tiên.
Tôi nghe thấy trong giọng anh có sự cầu xin.
Sau vài giây im lặng.
Tôi đáp.
“Được.”
“Mười phút.”
…
Quán cà phê cũ.
Nơi ba năm trước.
Lục Chiêu từng tỏ tình với tôi.
Anh đến từ rất sớm.
Trông gầy đi nhiều.
Quầng mắt cũng hiện rõ.
Vừa nhìn thấy tôi.
Anh lập tức đứng dậy.
“Quân Ninh.”
Tôi ngồi xuống.
“Anh còn tám phút.”
Lục Chiêu cười chua chát.
“Em vẫn luôn đúng giờ.”
Tôi không đáp.
Anh lấy từ cặp ra một tập tài liệu.
Đẩy sang trước mặt tôi.
“Tất cả phương án.”
“Anh đều mang đến.”
“Tên em.”
“Anh đã sửa lại.”
Tôi mở ra.
Trên từng bản kế hoạch.
Người lập phương án.
Đã đổi thành.
Hạ Quân Ninh.
Tôi lặng người vài giây.
Lục Chiêu cúi đầu.
“Xin lỗi.”
“Ba năm qua.”
“Anh luôn nghĩ.”
“Chỉ cần anh ngồi ở vị trí Giám đốc.”
“Những gì em làm.”
“Đều là đương nhiên.”
“Đến khi em đi.”
“Anh mới biết.”
“Người chống đỡ cả phòng Marketing.”
“Không phải anh.”
“Mà là em.”
Tôi khép tập tài liệu lại.
“Bây giờ nói những điều này.”
“Có ý nghĩa gì?”
Lục Chiêu đỏ mắt.
“Anh biết.”
“Không cứu vãn được.”
“Nhưng…”
“Anh muốn em biết.”
“Anh thật sự hối hận.”
Tôi nhìn anh rất lâu.
Rồi khẽ cười.
“Lục Chiêu.”
“Anh biết không.”
“Thứ khiến tôi đau nhất.”
“Không phải anh yêu người khác.”
“Mà là…”
“Anh dùng chính năng lực của tôi.”
“Để phủ nhận giá trị của tôi.”
Lục Chiêu chết lặng.
Tôi đứng dậy.
“Ba năm.”
“Tôi chưa từng nợ anh.”
“Ngược lại.”
“Là anh nợ tôi.”
“Nợ một lời cảm ơn.”
“Nợ một lời xin lỗi.”
“Nhưng.”
“Tôi không cần nữa.”
Tôi xoay người rời đi.
Phía sau.
Lục Chiêu bỗng gọi lớn.
“Quân Ninh.”
“Từ đầu đến cuối.”
“Anh chưa từng không yêu em.”
Tôi dừng chân.
Không quay đầu.
Chỉ nhẹ nhàng đáp.
“Nhưng.”
“Anh yêu bản thân mình.”
“Nhiều hơn yêu tôi.”
Nói xong.
Tôi bước đi.
Không hề ngoái lại.
…
Lục Chiêu ngồi lại rất lâu.
Cho đến khi quán cà phê chuẩn bị đóng cửa.
Anh mới chậm rãi đứng lên.
Nhìn chiếc ghế đối diện đã trống.
Khóe mắt đỏ hoe.
Anh bỗng nhớ đến lần đầu hai người hẹn hò.
Quân Ninh từng cười hỏi.
“Nếu sau này em già đi.”
“Anh còn yêu em không?”
Khi ấy.
Anh đã không chút do dự đáp.
“Cả đời.”
Vậy mà.
Chính anh.
Lại là người thất hứa đầu tiên.
…
Đúng lúc ấy.
Điện thoại tôi nhận được tin nhắn từ Cố Cảnh Thâm.
“Hôm nay trời lạnh.”
“Nhớ mặc thêm áo.”
Chỉ một câu rất ngắn.
Không hỏi tôi đang ở đâu.
Không hỏi tôi gặp ai.
Không truy hỏi.
Không kiểm soát.
Tôi nhìn màn hình.
Khóe môi khẽ cong lên.
Có lẽ.
Một người thật sự quan tâm bạn.
Sẽ không bao giờ bắt bạn phải chứng minh giá trị của mình.
Mà chỉ sợ…
Bạn bị lạnh.