Tôi mất gần hai tiếng mới thu dọn xong toàn bộ đồ đạc.
Hai chiếc vali.
Một thùng carton.
Ba năm sống cùng nhau, cuối cùng những thứ thật sự thuộc về tôi lại ít đến đáng thương.
Tôi kéo vali ra khỏi phòng.
Đi ngang qua túi rác màu đen đặt trước cửa, bên trong là vest, cà vạt và nước hoa của Lục Chiêu.
Tôi dừng lại vài giây.
Cuối cùng vẫn không mang theo.
Nếu anh còn cần thì tự đến lấy.
Nếu không cần, nhân viên vệ sinh sẽ xử lý giúp.
Từ giờ trở đi, cuộc sống của anh không còn liên quan gì đến tôi nữa.
…
Buổi chiều, tôi ký hợp đồng thuê căn hộ mới.
Hai phòng ngủ.
Khu dân cư yên tĩnh.
Giá thuê năm nghìn tệ một tháng.
Đối với tôi của ngày hôm qua, đây là một khoản chi quá xa xỉ.
Nhưng hôm nay…
Tôi nhìn dãy số trong tài khoản rồi khẽ cười.
Chín mươi sáu triệu tệ.
Chỉ cần gửi ngân hàng, tiền lãi một năm cũng đủ để tôi sống thoải mái.
Nhưng tôi không định sống dựa vào số tiền ấy.
Đó là lá bài tẩy.
Là đường lui.
Không phải cái cớ để tôi trở nên lười biếng.
Tôi đặt điện thoại xuống, lấy cuốn sổ tay mới mua ra.
Trang đầu tiên chỉ viết bốn chữ.
“Bắt đầu lại thôi.”
Ngay bên dưới, tôi liệt kê từng mục.
Đổi số điện thoại.
Đổi địa chỉ nhận thư.
Hủy toàn bộ tài khoản dùng chung với Lục Chiêu.
Đăng ký khóa học quản lý tài chính.
Cập nhật hồ sơ xin việc.
Tôi không muốn cả đời chỉ là một người trúng số.
Nếu một ngày số tiền ấy tiêu hết, tôi vẫn phải có năng lực nuôi sống chính mình.
…
Đúng lúc ấy, điện thoại cũ rung lên.
Là chủ nhà.
“Hạ tiểu thư, bạn trai cô vừa gọi cho tôi.”
“Tôi chưa nói địa chỉ mới của cô đâu.”
“Tôi bảo cậu ấy nếu muốn tìm thì tự hỏi cô.”
Tôi mỉm cười.
“Cảm ơn bác.”
“Phiền bác rồi.”
Sau khi cúp máy, tôi tháo sim điện thoại, bẻ đôi rồi ném vào thùng rác.
Kể từ hôm nay.
Lục Chiêu sẽ không bao giờ tìm được tôi bằng số điện thoại cũ nữa.
…
Cùng lúc đó.
Tập đoàn Thịnh Hằng.
Phòng Marketing.
Lục Chiêu vừa bước ra khỏi phòng họp thì điện thoại đổ chuông.
Anh nhìn màn hình.
Khách hàng Hoành Đạt.
Là dự án lớn nhất quý này.
Anh lập tức nghe máy.
“Chào anh Trương.”
Đầu dây bên kia không khách sáo.
“Giám đốc Lục.”
“Tôi nghe nói Hạ Quân Ninh nghỉ việc rồi?”
Lục Chiêu thoáng sững lại.
Tin tức truyền nhanh đến vậy sao?
Anh cố giữ giọng bình tĩnh.
“Đúng vậy.”
“Công ty điều chỉnh nhân sự.”
“Từ giờ Ôn Khởi sẽ tiếp nhận dự án.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
Sau đó là một câu hỏi lạnh tanh.
“Cô Ôn?”
“Xin hỏi cô ấy có tham gia từ đầu dự án không?”
Lục Chiêu hơi khựng.
“Không.”
“Nhưng năng lực của cô ấy rất tốt.”
“Tốt?”
Người đàn ông cười nhạt.
“Lúc chúng tôi chọn Thịnh Hằng là vì Hạ Quân Ninh.”
“Toàn bộ phương án đều do cô ấy làm.”
“Ngay cả cuộc họp cuối cùng, chúng tôi cũng chỉ làm việc với cô ấy.”
“Nếu đổi người phụ trách…”
Ông ta dừng lại.
“Tôi cần họp lại với ban lãnh đạo.”
Nói xong.
Điện thoại bị cúp.
Lục Chiêu đứng yên tại chỗ.
Lòng bàn tay bất giác siết chặt.
Đúng lúc ấy.
Ôn Khởi bưng tài liệu bước tới.
“Giám đốc Lục.”
“Khách hàng Hoành Đạt gửi mail hỏi tiến độ.”
“Có mấy chỗ em chưa hiểu.”
Lục Chiêu nhận tập tài liệu.
Chỉ mới nhìn vài dòng, lông mày đã nhíu lại.
“Đây là bản sửa của em?”
“Vâng.”
“Em thấy làm như vậy sẽ hợp lý hơn.”
Lục Chiêu lật thêm vài trang.
Sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Bản phương án mà Hạ Quân Ninh chuẩn bị suốt nửa tháng đã bị sửa gần một nửa.
Mà những chỗ sửa…
Đều sai.
Lục Chiêu hít sâu.
“Khôi phục lại bản gốc.”
Ôn Khởi ngẩn người.
“Nhưng…”
“Anh bảo khôi phục.”
Giọng anh lạnh hẳn.
Ôn Khởi cắn môi.
“Vâng…”
Cô ta vừa rời đi, điện thoại lại reo.
Lần này là thư ký Tổng giám đốc.
“Giám đốc Lục.”
“Tổng giám đốc hỏi tình hình dự án Hoành Đạt.”
“Lát nữa anh lên báo cáo.”
Trong lòng Lục Chiêu bỗng dâng lên dự cảm chẳng lành.
…
Buổi tối.
Tôi ngồi trên sàn căn hộ mới, mở chiếc máy tính đã theo mình suốt ba năm.
Bên trong vẫn còn toàn bộ tài liệu công việc cũ.
Tôi vốn định xóa sạch.
Nhưng khi mở thư mục “Hoành Đạt”, tay tôi khựng lại.
Từng bản kế hoạch.
Từng báo cáo nghiên cứu thị trường.
Từng biểu đồ.
Từng bản ghi nhớ sau mỗi lần họp.
Ngày tạo file.
Ngày chỉnh sửa.
Tên người chỉnh sửa.
Tất cả đều chỉ có một cái tên.
Hạ Quân Ninh.
Không hề có Lục Chiêu.
Tôi lặng người nhìn màn hình.
Thì ra suốt ba năm.
Tôi chưa từng nợ anh điều gì.
Ngược lại…
Là anh nợ tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Sau đó tạo một thư mục mới.
Đặt tên.
“Ký ức.”
Rồi kéo toàn bộ tài liệu vào đó.
Tôi sẽ không dùng chúng để trả thù.
Cũng không dùng để uy hiếp.
Nhưng nếu một ngày nào đó có người phủ nhận tất cả công sức của tôi.
Ít nhất…
Tôi vẫn còn bằng chứng để chứng minh bản thân từng cố gắng đến nhường nào.
Đúng lúc ấy.
Một email mới hiện lên.
Người gửi.
Công ty Hoành Đạt.
Tiêu đề chỉ vỏn vẹn một dòng.
“Hạ tiểu thư, nếu cô đã nghỉ việc, chúng tôi muốn trao đổi riêng với cô một việc.”
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ ấy.
Trong lòng bỗng dâng lên một linh cảm mãnh liệt.
Có lẽ…
Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu.