Tôi nhìn email của Công ty Hoành Đạt rất lâu.
Cuối cùng chỉ trả lời một câu.
“Cảm ơn anh đã tin tưởng. Hiện tại tôi đã nghỉ việc, nếu liên quan đến dự án cũ, anh vui lòng trao đổi với người phụ trách mới của Thịnh Hằng.”
Tôi không hề nhắc đến chuyện hợp tác.
Cũng không nhân cơ hội kéo khách hàng về phía mình.
Có những nguyên tắc, dù có giàu đến đâu cũng không nên phá vỡ.
Vừa gửi mail xong, điện thoại lại rung.
Lần này là số lạ.
“Tôi là Trương Khải, Phó Tổng giám đốc Hoành Đạt.”
“Tôi biết cô không tiện nói nhiều.”
“Tôi chỉ muốn hỏi một câu.”
“Phương án hiện tại… có còn do cô chịu trách nhiệm không?”
Tôi im lặng vài giây.
“Không.”
Đầu dây bên kia cũng im lặng.
“Tôi hiểu rồi.”
“Tạm biệt, Hạ tiểu thư.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi khẽ thở dài.
Có những chuyện, chỉ cần một câu là đủ.
…
Cùng thời điểm đó.
Phòng họp tầng mười tám của tập đoàn Thịnh Hằng.
Ôn Khởi đang trình bày phương án điều chỉnh cho dự án Hoành Đạt.
Mới nói được năm phút.
Một vị khách hàng đã cắt ngang.
“Cô Ôn.”
“Cô có đọc báo cáo khảo sát thị trường khu Đông chưa?”
Ôn Khởi thoáng khựng lại.
“Tôi… đã xem.”
“Vậy tỷ lệ khách hàng mục tiêu từ ba mươi đến bốn mươi tuổi là bao nhiêu?”
Ôn Khởi đứng hình.
Cô ta lật tài liệu liên tục.
Mồ hôi trên trán bắt đầu rịn ra.
Lục Chiêu ngồi bên cạnh, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Vị khách hàng đặt bút xuống bàn.
“Không cần tìm nữa.”
“Con số đó nằm ở trang đầu.”
Không khí trong phòng họp lập tức trở nên nặng nề.
Một người khác lên tiếng.
“Ba năm qua, mỗi lần họp với chúng tôi đều là Hạ tiểu thư.”
“Cô ấy thuộc từng số liệu.”
“Thuộc từng khách hàng.”
“Thuộc cả tiến độ từng hạng mục.”
“Nếu hôm nay đổi người…”
Ông ta nhìn Lục Chiêu.
“Tôi e dự án phải xem xét lại.”
Cuộc họp kết thúc trong bầu không khí cực kỳ khó xử.
Ngay khi khách hàng rời đi, Lục Chiêu quay sang Ôn Khởi.
“Cô theo tôi.”
…
Cửa văn phòng vừa đóng lại.
Lục Chiêu ném mạnh tập tài liệu xuống bàn.
“Bản khảo sát này ai làm?”
Ôn Khởi giật mình.
“Em…”
“Cô làm?”
Giọng anh lạnh đến đáng sợ.
“Ngay cả số liệu cơ bản cũng không nhớ.”
“Cô nói với tôi cô từng phụ trách dự án cấp S ở công ty cũ.”
Ôn Khởi cắn môi.
“Em… em chỉ hơi căng thẳng.”
“Cho em thêm thời gian.”
Lục Chiêu day trán.
Lần đầu tiên anh cảm thấy mệt mỏi.
Trước đây.
Mỗi khi gặp khách hàng khó.
Hạ Quân Ninh luôn là người đứng ra giải quyết.
Anh chỉ cần ngồi bên cạnh.
Vậy mà anh lại mặc nhiên cho rằng…
Đó là chuyện đương nhiên.
…
Buổi chiều.
Tôi bước vào một trung tâm đào tạo tài chính.
Khóa học kéo dài ba tháng.
Học phí ba mươi tám nghìn tệ.
Giảng viên nhìn tôi.
“Cô xác định muốn đăng ký?”
“Đây là khóa dành cho nhà đầu tư chuyên nghiệp.”
Tôi gật đầu.
“Đúng.”
“Tôi muốn học.”
Tiền có thể đến rất nhanh.
Nhưng nếu bản thân không đủ năng lực.
Sớm muộn cũng mất.
Tôi không muốn trở thành người chỉ biết tiêu tiền.
Tôi muốn hiểu cách để tiền sinh ra tiền.
Sau khi hoàn tất thủ tục.
Tôi tiện đường ghé một hiệu sách.
Mua thêm vài cuốn về quản trị doanh nghiệp.
Đầu tư.
Và tâm lý học.
Lúc thanh toán.
Nhân viên thu ngân cười hỏi.
“Chị chuẩn bị thi MBA sao?”
Tôi cũng cười.
“Không.”
“Tôi chỉ chuẩn bị cho tương lai.”
…
Buổi tối.
Điện thoại nhận được một thông báo.
Tiền bồi thường nghỉ việc.
Hai mươi ba nghìn tệ.
Đã chuyển khoản.
Tôi nhìn con số ấy.
Bỗng nhớ tới ngày đầu tiên vào Thịnh Hằng.
Lương tháng của tôi chỉ có sáu nghìn.
Ba năm tăng ca.
Ba năm thức đêm.
Ba năm chạy khắp nơi gặp khách hàng.
Đổi lại.
Là hai mươi ba nghìn tệ.
Tôi mở ứng dụng ngân hàng.
Chuyển toàn bộ số tiền đó đến một quỹ hỗ trợ trẻ em vùng núi.
Sau đó lưu lại biên lai.
Không phải để khoe.
Chỉ là…
Tôi không muốn giữ bất cứ đồng tiền nào mang dấu vết của Lục Chiêu.
…
Cùng lúc ấy.
Tập đoàn Thịnh Hằng.
Tổng giám đốc Trần nhìn bản báo cáo trên bàn.
Sắc mặt càng lúc càng trầm xuống.
“Hoành Đạt.”
“Dự án Thiên Duyệt.”
“Kim Phong.”
“Ba khách hàng lớn đều gửi thư khiếu nại.”
Ông nhìn Lục Chiêu.
“Giải thích đi.”
Lục Chiêu siết chặt bàn tay.
“Là do quá trình bàn giao…”
“Đừng nói với tôi chuyện bàn giao.”
Tổng giám đốc cắt ngang.
“Hạ Quân Ninh nghỉ việc mới ba ngày.”
“Cả phòng Marketing đã loạn thành thế này.”
“Cậu nói với tôi là vấn đề bàn giao?”
Lục Chiêu cứng họng.
Ông Trần tiếp tục.
“Tôi đã xem hồ sơ.”
“Suốt ba năm.”
“Bảy khách hàng lớn đều ghi rõ người phụ trách chính là Hạ Quân Ninh.”
“Cậu thật sự nghĩ…”
“Mất cô ấy cũng chẳng sao?”
Câu nói ấy như một cú búa nện thẳng vào lòng tự trọng của Lục Chiêu.
Anh bỗng nhớ đến rất nhiều chuyện.
Mỗi lần khách hàng nổi nóng.
Là Quân Ninh đứng ra giải quyết.
Mỗi lần phương án bị trả về.
Là Quân Ninh thức trắng đêm sửa.
Mỗi lần anh được tuyên dương.
Người đứng dưới sân khấu vỗ tay đầu tiên…
Cũng là Quân Ninh.
Vậy mà…
Anh chưa từng nói một câu cảm ơn.
Đúng lúc ấy.
Thư ký gõ cửa bước vào.
“Tổng giám đốc.”
“Hoành Đạt vừa gửi văn bản chính thức.”
“Các hạng mục tiếp theo chỉ chấp nhận làm việc với Hạ Quân Ninh.”
“Nếu phía chúng ta không đáp ứng…”
“Họ sẽ cân nhắc chấm dứt hợp tác.”
Cả căn phòng chìm vào im lặng.
Tổng giám đốc nhìn Lục Chiêu.
Giọng lạnh băng.
“Tôi cho cậu ba ngày.”
“Nếu không giữ được Hoành Đạt…”
“Cậu tự viết đơn từ chức.”
Lục Chiêu đứng chết lặng.
Ba ngày trước.
Anh còn cho rằng mình chỉ sa thải một nhân viên.
Đến hôm nay.
Anh mới nhận ra.
Thứ mình đuổi đi…
Lại là người không thể thay thế.