“Nghe nói hôm qua Giám đốc Lục đến tìm chị Hạ.”
“Thật à?”
“Ừ.”
“Lại còn tặng hoa.”
“Nhưng chị Hạ đem tặng bệnh viện luôn.”
Mặt Ôn Khởi lập tức cứng đờ.
Cô ta bước nhanh về văn phòng.
Không gõ cửa.
“Giám đốc Lục.”
“Anh thật sự đi tìm chị ấy?”
Lục Chiêu ngẩng đầu.
“Có vấn đề gì?”
Ôn Khởi cắn môi.
“Nhưng…”
“Anh với chị ấy đã chia tay.”
“Giờ chúng ta…”
“Cô muốn nói gì?”
Ánh mắt Lục Chiêu lạnh hẳn.
“Tôi làm gì.”
“Không cần báo cáo với cô.”
Ôn Khởi đứng chết lặng.
Đây là lần đầu tiên.
Lục Chiêu dùng giọng điệu xa lạ như vậy với cô.
Sau khi cô ta rời đi.
Lục Chiêu mới mệt mỏi dựa lưng vào ghế.
Trên bàn.
Là khung ảnh chụp tập thể phòng Marketing.
Ở góc ngoài cùng.
Hạ Quân Ninh đang cười rất tươi.
Bỗng nhiên anh nhớ lại.
Ba năm trước.
Ngày anh được bổ nhiệm làm Giám đốc.
Chính Quân Ninh đã cười rạng rỡ nói với anh.
“Em sẽ luôn ở phía sau giúp anh.”
Khi ấy.
Anh từng nắm tay cô hứa.
“Nếu sau này anh thành công.”
“Người đầu tiên anh cảm ơn.”
“Nhất định là em.”
Vậy mà…
Chính anh.
Lại là người đầu tiên phản bội lời hứa ấy.
Đúng lúc đó.
Điện thoại nội bộ reo vang.
Thư ký Tổng giám đốc nói ngắn gọn.
“Giám đốc Lục.”
“Hội đồng quản trị quyết định.”
“Nếu tuần này anh không giữ được khách hàng Hoành Đạt.”
“Vị trí Giám đốc Marketing…”
“Sẽ đổi người.”
Lục Chiêu siết chặt chiếc điện thoại.
Lần đầu tiên.
Anh thật sự cảm thấy sợ.
Bởi anh biết.
Người duy nhất có thể cứu anh…
Đã bị chính tay anh đẩy đi.