Một tuần sau khi rời khỏi Thịnh Hằng.
Tôi gần như đã quen với cuộc sống mới.
Buổi sáng học đầu tư.
Buổi chiều đọc sách.
Buổi tối luyện tiếng Anh và cập nhật kiến thức marketing.
Đã rất lâu rồi.
Tôi mới có thời gian đầu tư cho chính mình.
Đúng lúc ấy, điện thoại vang lên.
Là Tiểu Chu.
“Chị Hạ…”
Giọng cô bé rất nhỏ.
“Em có chuyện muốn gặp chị.”
…
Nửa tiếng sau.
Hai chúng tôi ngồi trong một quán cà phê.
Tiểu Chu nhìn quanh vài lần rồi mới lấy trong túi xách ra một chiếc USB màu bạc.
“Chị.”
“Cái này… em nghĩ chị nên xem.”
Tôi nhận lấy.
“Đây là gì?”
“Camera phòng nghỉ của phòng Marketing.”
“Có hôm hệ thống bị lỗi nên tự động lưu vào máy chủ.”
“Em vô tình xem được.”
“Định xóa.”
“Nhưng…”
Tiểu Chu cắn môi.
“Em nghĩ chị có quyền biết.”
Tôi khẽ nhíu mày.
“Em không sợ bị phát hiện sao?”
Tiểu Chu cười gượng.
“Em chuẩn bị nghỉ việc rồi.”
“Không muốn nhìn chị bị oan nữa.”
…
Về đến nhà.
Tôi cắm USB vào máy tính.
Màn hình hiện lên hình ảnh ghi lại ba tuần trước.
Đó là phòng nghỉ nhân viên.
Ôn Khởi đang ngồi trên sofa.
Đối diện là hai nữ đồng nghiệp.
Một người cười hỏi.
“Nghe nói chị Hạ rất được Giám đốc Lục coi trọng.”
Ôn Khởi nhếch môi.
“Coi trọng?”
“Cũng chỉ là quá khứ.”
“Các cô chờ xem.”
“Chẳng bao lâu nữa.”
“Người ngồi trong văn phòng Giám đốc sẽ là tôi.”
Một đồng nghiệp tò mò.
“Nhưng chị Hạ giỏi như vậy.”
“Làm sao đuổi được?”
Ôn Khởi cười khẩy.
“Đàn ông ấy mà.”
“Thông minh đến đâu.”
“Cũng không thắng nổi người khiến họ rung động.”
“Tôi chỉ cần để Lục Chiêu cảm thấy…”
“Tôi cần được bảo vệ.”
“Còn Hạ Quân Ninh.”
“Quá mạnh.”
“Quá độc lập.”
“Loại phụ nữ như cô ta.”
“Sớm muộn gì đàn ông cũng chán.”
Ba người cùng bật cười.
Tim tôi lạnh đi từng chút.
Video vẫn tiếp tục.
Ôn Khởi nhấp một ngụm cà phê.
Giọng đầy đắc ý.
“Các cô biết không?”
“Chính tôi đề nghị cắt giảm nhân sự.”
“Tôi chỉ nói một câu.”
‘Em sợ chị Hạ không thích em.’
“Lục Chiêu lập tức bảo.”
‘Đừng lo.’
‘Mọi chuyện để anh.’
Một nữ đồng nghiệp mở to mắt.
“Thật sao?”
Ôn Khởi cười.
“Tôi còn chưa cần mở miệng.”
“Anh ta đã chủ động nghĩ cách.”
“Đàn ông…”
“Đúng là dễ điều khiển.”
Video dừng ở đó.
Căn phòng chìm vào im lặng.
Tôi ngồi rất lâu.
Không hề khóc.
Chỉ cảm thấy…
Ba năm thanh xuân của mình.
Thật đáng buồn.
Tôi từng cho rằng.
Lục Chiêu phản bội vì hết yêu.
Hóa ra.
Anh còn ngu ngốc hơn tôi nghĩ.
…
Đúng lúc ấy.
Điện thoại lại rung.
Là Tiểu Chu.
“Chị.”
“Nếu chị muốn.”
“Em có thể làm chứng.”
“Hoặc đưa đoạn video này cho Tổng giám đốc.”
Tôi nhìn màn hình.
Một lúc lâu mới trả lời.
“Không cần.”
Tiểu Chu lập tức gọi tới.
“Chị.”
“Sao lại không?”
“Chị bị oan mà.”
Tôi cười nhẹ.
“Tiểu Chu.”
“Em nghĩ.”
“Nếu phải dùng đoạn video này mới chứng minh được năng lực của chị.”
“Thì người đáng xấu hổ là ai?”
Đầu dây bên kia yên lặng.
Tôi tiếp tục.
“Lục Chiêu sẽ tự nhận báo ứng.”
“Ôn Khởi cũng vậy.”
“Không cần chị ra tay.”
“Chị chỉ cần sống tốt.”
“Thế là đủ.”
…
Sau khi cúp máy.
Tôi mở thư mục.
Định xóa đoạn video.
Ngón tay dừng lại trên phím Delete.
Cuối cùng.
Tôi chỉ chuyển nó vào thư mục mang tên.
“Bằng chứng.”
Không phải để trả thù.
Mà để nhắc bản thân.
Đừng bao giờ tin người mù quáng thêm một lần nữa.
…
Trong khi đó.
Tại Thịnh Hằng.
Ôn Khởi đang bị khách hàng mắng ngay giữa phòng họp.
“Cô có hiểu dự án của chúng tôi không?”
“Tôi hỏi phương án.”
“Cô lại nói ngân sách.”
“Cô có biết Hạ Quân Ninh chưa từng để chúng tôi phải nhắc lần thứ hai không?”
Ôn Khởi đỏ bừng mặt.
“Xin lỗi.”
“Cho tôi thêm thời gian.”
“Không cần.”
Người đàn ông đứng dậy.
“Đổi người.”
“Tôi không làm việc với cô.”
Sau khi khách hàng rời đi.
Cả phòng họp im phăng phắc.
Lục Chiêu đứng cạnh cửa kính.
Sắc mặt âm trầm.
Từ đầu đến cuối.
Anh không nói một câu.
Đến khi chỉ còn hai người.
Anh mới hỏi.
“Ôn Khởi.”
“Cô từng nói.”
“Cô phụ trách hơn mười dự án lớn.”
“Đúng không?”
Ôn Khởi cứng người.
“Em…”
“Thật ra em chỉ…”
“Trả lời tôi.”
Giọng anh lạnh như băng.
Ôn Khởi cúi đầu.
“Em… chỉ tham gia.”
“Không phải người phụ trách chính.”
Lục Chiêu nhắm mắt.
Bỗng bật cười.
Một nụ cười đầy chua chát.
Anh vì một người chỉ “tham gia” dự án.
Mà sa thải người tự mình gánh vác cả dự án.
Đúng lúc ấy.
Thư ký Tổng giám đốc chạy vào.
“Giám đốc Lục.”
“Không xong rồi.”
“Công ty Kim Phong cũng gửi thông báo.”
“Họ yêu cầu thay đổi đơn vị hợp tác.”
“Còn nói…”
“Còn nói gì?”
Thư ký nuốt nước bọt.
“Họ nói.”
“Nếu Hạ Quân Ninh mở công ty riêng.”
“Họ sẽ ưu tiên hợp tác với chị ấy.”
Lục Chiêu ngồi phịch xuống ghế.
Lần đầu tiên.
Anh nhận ra.
Điều khách hàng lựa chọn.
Chưa từng là thương hiệu Thịnh Hằng.
Mà là…
Hạ Quân Ninh.
Cùng lúc đó.
Điện thoại tôi nhận được một email mới.
Người gửi.
Tập đoàn Thiên Duyệt.
Tiêu đề chỉ có một dòng.
“Hạ tiểu thư, chúng tôi muốn mời cô gặp mặt để trao đổi về một cơ hội hợp tác.”
Tôi nhìn màn hình.
Khóe môi khẽ cong lên.
Có lẽ…
Con đường của tôi.
Thật sự đã bắt đầu.