Sáng hôm sau, tôi đúng hẹn đến Tập đoàn Thiên Duyệt.
Tòa nhà cao bốn mươi tám tầng sừng sững giữa trung tâm thành phố.
Vừa bước vào đại sảnh, lễ tân đã mỉm cười.
“Xin hỏi chị là Hạ tiểu thư phải không ạ?”
“Vâng.”
“Phó Tổng giám đốc đã dặn trước. Mời chị theo tôi.”
Tôi hơi bất ngờ.
Chỉ là một buổi gặp mặt.
Vậy mà họ lại chuẩn bị chu đáo đến vậy.
…
Trong phòng tiếp khách.
Người đàn ông hơn bốn mươi tuổi đứng dậy bắt tay tôi.
“Hạ tiểu thư.”
“Tôi là Trương Khải.”
“Chúng ta đã nói chuyện qua điện thoại.”
Tôi gật đầu.
“Hân hạnh.”
Sau vài câu xã giao.
Ông Trương đi thẳng vào vấn đề.
“Thực ra.”
“Không chỉ Hoành Đạt.”
“Rất nhiều doanh nghiệp đều biết cô.”
“Tài liệu của cô.”
“Chúng tôi từng xem.”
Tôi hơi ngẩn người.
“Tài liệu của tôi?”
Ông Trương cười.
“Trong giới này.”
“Phương án tốt luôn được truyền tay nhau.”
“Chỉ là cô không biết thôi.”
Tôi bỗng nhớ lại.
Ba năm qua.
Lục Chiêu luôn là người đứng ra ký hợp đồng.
Còn tôi.
Chỉ lặng lẽ đứng phía sau.
Thì ra.
Vẫn có người nhìn thấy nỗ lực của mình.
Ông Trương lấy ra một tập hồ sơ.
“Đây là thư mời.”
“Thiên Duyệt muốn mời cô đảm nhiệm vị trí Giám đốc Kế hoạch chiến lược.”
“Lương năm.”
“Một triệu năm trăm nghìn tệ.”
Tôi sững người.
Con số ấy…
Gấp ba lần mức lương của Lục Chiêu.
Thậm chí còn cao hơn cả mức lương Tổng giám đốc của nhiều doanh nghiệp vừa.
Ông Trương nhìn phản ứng của tôi rồi cười.
“Đừng vội trả lời.”
“Cô cứ suy nghĩ.”
“Nhưng…”
“Có một câu tôi muốn nói.”
“Tài năng.”
“Không nên bị chôn vùi.”
…
Rời khỏi Thiên Duyệt.
Tôi đứng dưới ánh nắng.
Lần đầu tiên.
Tôi cảm thấy tương lai thật sự đang mở ra trước mắt.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại rung lên.
Là bố.
“Quân Ninh.”
“Chiều nay con rảnh không?”
“Có người mang hồ sơ nhà đến.”
“Họ bảo bố ký.”
Tôi mỉm cười.
“Con sẽ về.”
…
Buổi chiều.
Trong căn nhà cũ.
Bố mẹ tôi ngồi đối diện luật sư.
Luật sư đẩy hợp đồng sang.
“Hạ tiên sinh.”
“Đây là hợp đồng tặng cho bất động sản.”
“Mời ông xem.”
Mẹ tôi ngơ ngác.
“Tặng cho?”
“Ai tặng?”
Luật sư nhìn tôi.
Tôi khẽ gật đầu.
Anh ấy mới đáp.
“Là con gái hai bác.”
Mẹ tôi lập tức đứng bật dậy.
“Quân Ninh.”
“Con điên rồi à?”
“Căn nhà này gần ba triệu tệ.”
“Con lấy đâu ra tiền?”
Tôi đã chuẩn bị sẵn câu trả lời.
“Con đầu tư kiếm được.”
“Thêm tiền thưởng trước đây.”
“Một người bạn giúp con.”
Mẹ vẫn bán tín bán nghi.
“Thật?”
Tôi gật đầu.
“Thật.”
Bà còn định hỏi thêm.
Bố lại cầm bút ký tên.
Ông nhìn tôi.
Ánh mắt đỏ hoe.
“Con gái.”
“Bố nhận.”
“Nhưng không phải vì căn nhà.”
“Mà vì bố biết.”
“Con đã thật sự trưởng thành.”
Tôi quay mặt đi.
Lặng lẽ lau khóe mắt.
…
Cùng lúc đó.
Tập đoàn Thịnh Hằng.
Không khí nặng nề chưa từng có.
Ba khách hàng lớn.
Hai khách hàng vừa.
Đồng loạt gửi văn bản yêu cầu xem xét lại hợp đồng.
Trong phòng họp.
Tổng giám đốc đặt mạnh tập tài liệu xuống bàn.