Nghĩ đến những gì ông cố đã phải trải qua, tôi đang ôm gối khóc nức nở thì có tiếng gõ cửa.
Tôi vừa mở cửa ra, bên ngoài đứng hai người thanh niên, trông cả hai đều rất lực lưỡng.
Họ rất lịch sự hỏi: "Cô Tô, có thể đi cùng chúng tôi một chuyến không?"
Tôi cảnh giác tựa vào cửa: "Các anh là ai, tôi hoàn toàn không quen biết các anh!"
Anh chàng cầm đầu có gương mặt trắng trẻo, cười tươi để lộ hàm răng trắng đều: "Siêu thị từ bảy mươi năm trước."
"Người bảo chúng tôi đến mời cô chính là vì chuyện này, ông ấy nói chỉ cần nói câu này thì nhất định cô sẽ đi."