
Nguyệt Mộng Thư
Tôi mở siêu thị ngay trên con đường mà năm xưa ông cố tôi bắt buộc phải đi qua. Trong cơn gió lạnh thấu xương, một người đồng chí nhỏ mười sáu tuổi đang bị rớt lại phía sau, nhìn chằm chằm vào bát mì tôm hương nấm hầm gà mà tôi đã pha sẵn, cậu ấy ôm hai cánh tay nép bên cửa rồi nuốt nước miếng một cái thật mạnh: "Mình không được để mắc mưu bọn quân địch, đây nhất định là cái bẫy của kẻ thù." Tôi mở cửa siêu thị ra, gọi với theo cậu ấy: "Này anh bạn nhỏ, đổi một bát mì lấy năm chiếc bánh màn thầu trắng, có làm không?"
Đăng nhập để bình luận
FullNguyệt Mộng Thư
10 chương