Tôi cầm một tấm thẻ ngân hàng bước ra khỏi nhà họ Từ, chợt nhớ ra ông cố vẫn đang ngủ ở phòng bên cạnh.
Lúc giây cuối cùng đó, hệ thống bỗng hét lên một câu: "Chị Mai! Chính là lúc này! Mau lên!"
Siêu thị đã bắt đầu chương trình quay về, nhưng hệ thống đã thừa cơ cưỡng ép mở cửa siêu thị, đưa ông cố đang hấp hối vào bên trong.
Nó lại tiêu tốn một triệu đồng vàng để đổi một lọ dung dịch phục hồi gen từ siêu thị liên hành tinh cho ông cố uống.
Ông cố vẫn luôn trong trạng thái ngủ say.
Lúc người nhà họ Từ đến tìm, ông cố vẫn còn đang ngủ say sưa ở phòng bên.
Tôi vội vàng quay về, dùng vân tay mở cửa phòng.
Ông cố đã tỉnh dậy, cậu ấy đang giữ tư thế cảnh giác.
Cho đến khi nhìn thấy là tôi, cậu ấy mới thả lỏng người ra, hỏi:
"Tô Mai Mai? Không phải là tôi đã chết rồi sao, đây là thiên đường à?"
"Tôi biết ngay chị nhất định là tiên nữ mà, thiên cơ không thể tiết lộ đúng không? Chị có thể phù hộ cho đội trưởng của chúng tôi được bình an không? Coi như tôi cầu xin chị đấy."
Tôi tằng hắng một cái: "Đồng chí Tô Ái Bị, xin được trịnh trọng giới thiệu, tôi là cháu nội của em trai cậu - Tô Ái Dân, tính theo vai vế thì cậu chính là ông cố của tôi."
"Ngay lúc này đây, giờ Bắc Kinh là ngày 13 tháng 6 năm 2023."
"Ông cố, chào mừng ông trở về nhà!"
Tô Ái Bị như bị sét đánh ngang tai, người đờ ra như phỗng.
Sau đó cậu ấy điên cuồng chạy tới bên cửa sổ, kéo phăng rèm cửa ra, bên ngoài xe cộ tấp nập, nhân gian thái bình.
Tôi đưa ông cố về quê, ông nội cứ tưởng ông cố là cháu của người anh cả đã mất tích.
Ông cố nhìn ông nội tóc đã bạc trắng, mỉm cười gọi nhủ danh của ông: "Hổ Tử, anh về rồi đây. Chỉ là hơi muộn một chút, không ngờ em đã ngần này tuổi rồi, trông còn già hơn cả anh nữa cơ đấy."
Tôi kể lại toàn bộ sự việc cho ông nội và ông cố nghe.
Ông nội vỗ vai tôi: "Mai Mai, cháu đúng là đứa cháu ngoan của ông, cháu đã đưa được anh trai ông về, sau này xuống dưới ông cũng có cái để ăn nói với mẹ rồi."
Ông nội nói với bên ngoài rằng Tô Ái Bị là đứa cháu thất lạc nhiều năm của người anh cả, muốn để cậu ấy hòa nhập bình thường với xã hội mới.
Tôi đem toàn bộ ba triệu đồng vàng đó quyên góp cho các trường học hy vọng và trung tâm cứu trợ người khuyết tật. Hy vọng tấm chân tình này sẽ được tiếp nối mãi mãi.
Từ Thừa Trách sau khi biết chuyện của ông cố đã giúp đăng ký một thân phận mới cho cậu ấy.
Tôi nhìn ông cố đang ăn thịt kho tàu, uống coca mà hỏi: "Ông cố, nghe nói ông định đi học lại à?"
Ông cố mặc một bộ đồ thể thao mới tinh, cắt kiểu đầu đinh, đang dùng điện thoại ở trong trường.
Cậu ấy giơ điện thoại lên cười hì hì: "Ông phải đi học chứ, cháu xem con cháu của bác sĩ Vương đều là nghiên cứu sinh cả rồi. Ông không thể để con cháu của cô ấy coi thường mình được."
Một lúc sau, cậu ấy lầm bầm nói một câu: "Bây giờ ai cũng được đi học, được ăn thịt kho tàu rồi, thật là tốt quá. Tiếc là có những người không kịp nhìn thấy những ngày tươi đẹp như thế này."
Cậu ấy lại tự cổ vũ bản thân, vỗ vai tôi một cái: "Nhưng mà không sao, dù bây giờ vẫn còn điều gì chưa hoàn thiện thì tương lai vẫn còn có các cháu gánh vác mà."
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ thấy cảnh thịnh thế phồn hoa, lặng lẽ gật đầu. Tương lai vẫn sẽ có một nhóm người giống như các ông, đưa chúng tôi vững bước tiến lên.
—Hoàn—