Trước 3 tuổi tôi ở cô nhi viện, có một người chị luôn chăm sóc tôi.
Người chị đó chính là Tiêu Hoa.
Chị ấy vẫn luôn nhớ cô em gái tên Thiển Thiển, nhớ thương suốt bao nhiêu năm.
Cho nên lúc nghe thấy tên tôi trong tù chị ấy đã mềm lòng.
Chị ấy bảo vệ tôi, đánh gục những kẻ bị Diệp Nhân Nhân mua chuộc, không cho phép người khác tiếp tục bắt nạt tôi.
Tôi nằm trên giường, nhìn Tiêu Hoa ngậm điếu thuốc, không ngừng an ủi tôi.
Giống như chị ấy có thể xoa dịu mọi vết thương của tôi vậy.
Bỗng nhiên thấy hơi khó chịu.
"Chị Tiêu Hoa..." Tôi gọi chị ấy.
Chị ấy lập tức hoàn hồn, căng thẳng hỏi tôi có phải chỗ nào không thoải mái không.
Tôi lắc đầu: "Hồi nhỏ em cứ muốn đi Nam Thành xem thử, nhưng mãi vẫn chưa đi được, chị có thể đi xem thay em được không."
Chị ấy cắn đứt điếu thuốc, nhả sợi thuốc ra.
"Em nói cái lời chó má gì đấy! Đợi em khỏe lại chị đưa em đi!"
Tiêu Hoa nói rồi hốc mắt đỏ hoe.
Tôi biết tôi không khỏe lại được nữa, thật ra chị ấy cũng biết.
Tôi bây giờ không chỉ bị trầm cảm nặng.
Còn bị ung thư dạ dày, giai đoạn cuối.
Chị ấy và Trần Nghiên Tu đều biết, đều giấu tôi.
Nhưng cơ thể của mình, tôi rõ nhất.
Nôn ra máu, nôn mửa, đau đớn.
Không ngừng gặm nhấm cơ thể tôi.
Tôi không trụ được nữa rồi.
Tiêu Hoa che mặt, giọng nghẹn ngào: "Chị lăn lộn ngoài xã hội bao nhiêu năm, không văn hóa, cũng chẳng có bạn bè gì, khó khăn lắm mới tìm được em, em lại muốn đuổi chị đi sao?"
Tôi chớp chớp mắt, mím môi.
"Bây giờ em chẳng còn gì cả. Tự mình không đi được, chị đi xem trước đi, đợi em khỏe hơn chút rồi đi tìm chị được không."
Tôi tự cho rằng mình nói rất dịu dàng.
Nhưng Tiêu Hoa lại khóc.
Chị ấy kiên quyết không đi, sợ không ai chăm sóc tôi.
Tôi không tranh luận với chị ấy nữa.
Mi mắt nặng trĩu, hôn mê thiếp đi.