Lúc tỉnh lại lần nữa, Trần Nghiên Tu đang đứng trước mặt tôi.
Anh mặc bộ đồ lúc cầu hôn tôi năm đó.
"Anh đưa cô ấy đi rồi." Giọng Trần Nghiên Tu nhàn nhạt.
Tôi gật đầu, chống người dậy.
Anh cứ đứng nhìn ở bên cạnh, hai nắm đấm siết chặt, cơ bắp căng cứng, không chịu bước lại gần tôi một bước.
Cho đến khi tôi đội mũ lên.
Anh mới suy sụp hỏi tôi: "Nhất định phải đi sao?"
Tôi chỉnh lại quần áo, khẽ nói: "Trần Nghiên Tu, tôi mệt lắm rồi."
Mấy hôm trước, bác sĩ khuyên anh nghĩ thoáng ra một chút, ở bên cạnh tôi những ngày tháng cuối cùng cho tốt.
Lúc đó Trần Nghiên Tu làm ầm lên đòi chuyển viện cho tôi.
Đòi tìm bác sĩ giỏi nhất chữa trị cho tôi.
Tôi bị ồn đến đau đầu.
Hỏi anh muốn làm tôi khó chịu đến thế sao?
Anh khựng lại tại chỗ, chán nản nói không phải.
Anh muốn tôi thoải mái, muốn tôi vui vẻ, muốn tôi cho anh thêm một cơ hội nữa.
Tôi bảo anh: "Trần Nghiên Tu, trên đời này không có thuốc hối hận. Nếu anh thật sự có một chút để ý đến tôi, hy vọng tôi có thể vui vẻ hơn một chút, thì buông tay đi."
"Tôi thật sự quá mệt mỏi rồi."
Mỗi một ngày sau khi mắc bệnh trầm cảm, linh hồn đều rất nặng, nặng đến mức tôi không thở nổi.
Tôi ấn tay anh lên cổ tay mình, cảm nhận vết sẹo dữ tợn bên trên.
"Anh xem, tôi có quá nhiều lần muốn kết thúc, bây giờ nguyện vọng này cuối cùng cũng sắp thành hiện thực rồi."
"Anh có thể tha cho tôi không."
"Có thể giúp tôi lần cuối cùng không."
Anh òa khóc nức nở, vùi đầu vào hõm cổ tôi.
Đồng ý giúp tôi đưa Tiêu Hoa đi.
Để mặc tôi rời đi, yên lặng chờ đợi sinh mệnh kết thúc.
Trước khi tôi nhắm mắt, tôi nở một nụ cười: "Trần Nghiên Tu, tôi ghét anh nhất."
Anh tự cho rằng tra rõ chân tướng, giúp tôi tìm được bằng chứng Diệp Nhân Nhân hãm hại tôi năm xưa, thì có thể nhận được sự tha thứ.
Nhưng thời gian không thể quay lại, tổn thương sẽ không biến mất.
Cho nên, tôi trả thù anh lần cuối cùng.
Để anh trơ mắt nhìn tôi chết.
Mà bất lực không làm gì được.
Linh hồn trở nên nhẹ bẫng, bay lên không trung.
Nhìn thấy bên dưới Trần Nghiên Tu đang ôm thi thể tôi đau khổ.
Tôi chống cằm, cảm thấy vẫn chưa đủ.
Bay lượn qua cọ vào cái túi của tôi một cái.
Cái túi vải vốn đã rách nát bỗng nhiên bục ra.
Con búp bê bẩn thỉu rơi xuống đất lăn vài vòng.
Đó là con búp bê năm xưa anh tặng tôi, lúc tôi nhặt được ở nhà họ Diệp, không kìm được đã mang ra theo.
Lâu như vậy, thế mà cũng chưa vứt đi.
Trần Nghiên Tu nhìn thấy con búp bê, mắt lập tức đỏ ngầu như mắt thỏ.
Nhưng sắc môi trắng bệch.
Giống hệt một con quỷ mắt đỏ.
Anh ôm chặt con búp bê vào lòng, phun ra một ngụm máu tươi lớn.
Mãi đến khi mẹ Trần chạy tới, mắng anh là oan nghiệt.
"Biết có ngày hôm nay, hà tất lúc trước phải làm thế."
Cuối cùng cũng cho người đưa anh đến bệnh viện.
Tôi khẽ lắc lư.
Hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.