Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy trước mắt vẫn là một màu đen kịt.
Công tắc đèn của cái phòng ngăn này nằm ở bên ngoài.
Tôi nghe thấy tiếng Diệp Nhân Nhân bên ngoài, nhưng không dám gõ cửa.
Nếu để cô ta nhớ ra tôi, cô ta sẽ nổi giận mất.
Một lúc sau mới nghe thấy tiếng bố mẹ.
"Nhân Nhân, con không muốn mang nhiều quần áo thì mình sang bên đó mua là được mà."
Mẹ tôi dịu dàng nói với Diệp Nhân Nhân.
"Nhanh lên, tài xế đang đợi ở cửa rồi. Chúng ta đi thôi! Muộn nữa là phải đổi vé đấy."
Bố tôi đẩy vali, phát ra tiếng bánh xe lăn lộc cộc.
Lúc này tôi mới nhận ra, họ sắp đi du lịch.
Tôi vội vàng đập cửa gỗ, gào to: "Bố! Mẹ! Mở cửa ra!"
Cái khóa cửa này cũng nằm ở bên ngoài.
Họ đi du lịch, ít nhất cũng phải một tuần mới về, tôi sợ là mình chết ở trong này cũng chẳng ai biết.
Nhưng chỉ có tiếng đóng cửa vang lên.
Không ai trả lời tôi.
Bóng tối khuếch đại nỗi sợ hãi của tôi lên vô hạn.
Tôi sắp chết ngạt ở trong này rồi.
Tôi bất chấp tất cả gào thét: "Bố! Mẹ!"
Thậm chí tôi còn gọi cả tên Diệp Nhân Nhân.
Cho đến khi giọng khản đặc, không thốt nên lời, cũng chẳng có bất kỳ ai giúp tôi.
Tôi nghĩ, hay là nhận mệnh đi.
Dù sao cả đời này của tôi cũng bị hủy hoại rồi, tất cả mọi người đều chán ghét tôi.
Vậy tôi còn sống để làm gì nữa?
Tôi ôm chặt cái túi rách trước ngực, cuốn sổ bên trong cấn vào ngực tôi đau nhói.
Tôi miết ngón tay lên những dòng chữ trên cuốn sổ.
Đó là lúc tôi cảm thấy không thể sống nổi trong tù.
Bạn tù đã bảo tôi viết câu này: Sống tiếp! Diệp Thiển Thiển muốn sống tiếp!
Tôi không biết mình có thực sự muốn sống hay không, nhưng vẫn cố gắng đứng dậy.
Ít nhất, tôi không muốn chết trong cái góc tối tăm này, trở nên hôi thối.
Nương theo chút ánh sáng lọt qua khe cửa, tôi mò mẫm xung quanh.
Cuối cùng cũng tìm thấy một cái búa, nhắm vào vị trí ổ khóa mà đập xuống.
Một cái, hai cái...
Cũng may cái khóa của phòng ngăn này không chắc chắn lắm.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, ánh sáng làm mắt tôi đau nhói.
Tôi chớp chớp mắt, quay đầu nhặt cái túi lên thì nhìn thấy con búp bê rách trong góc.
Đó là một con búp bê màu hồng, thân hình tròn vo, bây giờ đã lấm lem bẩn thỉu.
Cũng giống hệt như tôi vậy.
Trong lòng bỗng nhói đau.
Tôi run run tay nhặt con búp bê lên, nhét vào trong túi.