Tôi đóng cửa lại, thầm nói một câu tạm biệt.
Căn nhà này là căn lầu 3 tầng họ mua năm tôi 10 tuổi, tôi đã sống ở đây 14 năm.
Trong sân vốn dĩ phải có khóm hoa hồng tôi trồng, trên cây có cái xích đu tôi năn nỉ bố lắp cho.
Tầng 2 vốn dĩ còn có một phòng ngủ của tôi, trang trí không tính là sang trọng, nhưng có rất nhiều kỷ niệm của tôi.
Nhưng trong sân bây giờ trồng đầy hoa nhài, chẳng còn bóng dáng khóm hồng nào.
Cây thì bị chặt chỉ còn trơ lại cái gốc.
Chẳng còn gì nữa cả.
Tôi bỗng thấy nơi này sao mà xa lạ đến thế.
Lúc quay đầu rời đi, cũng chẳng còn chút lưu luyến nào.
Khu biệt thự nằm ở ngoại ô, tôi đã đi bộ rất lâu.
Trên đường đi ngang qua nhà Trần Nghiên Tu.
Tôi và anh là bạn học cấp hai.
Lần đầu tiên gặp anh, tôi đang ở độ tuổi mới biết yêu, len lén nói với cô bạn thân là tôi thích anh.
Cô bạn thân đảo mắt: "Mày thích cậu ta ở điểm nào? Thích cái mặt lúc nào cũng hầm hầm như ai nợ tiền, hay thích cái tính ông cụ non, cúc áo đồng phục hận không thể cài lên tận cằm?"
Lúc đó tôi chỉ thấy anh chỗ nào cũng tốt.
"Đó không gọi là mặt hầm hầm, đó gọi là ngầu!"
"Ông cụ non gì chứ, đó gọi là hệ cấm dục, mày có hiểu không hả!"
Tôi cười xoay đầu cô bạn về phía Trần Nghiên Tu, đúng lúc anh nhìn sang, tôi lại đỏ mặt trước.
Sau này tôi biết nhà Trần Nghiên Tu cách nhà tôi không xa, bắt đầu nghĩ đủ cách để đi nhờ xe nhà anh.
Lần đầu tiên, anh không hề phòng bị mà đồng ý.
Lần thứ hai, anh nhíu mày: "Diệp Thiển Thiển, nhà cậu không phái tài xế đến đón à?"
Tôi cắn môi dưới, không nói cho anh biết bố mẹ tôi chỉ cho tài xế đón Diệp Nhân Nhân thôi, chẳng ai quản tôi cả.
Trần Nghiên Tu thấy vẻ mặt không tự nhiên của tôi, rốt cuộc cũng không nói gì nữa.
Chỉ là sau khi tôi đi nhờ liên tục một tháng, anh bắt đầu thử tan học xong là chạy tót ra ngoài, tranh thủ lên xe trước để cắt đuôi tôi.
Nhưng lúc đó tôi thân thể cường tráng, lòng quyết tâm theo đuổi trai đẹp, chạy nhanh như bay.
"Trần Nghiên Tu, cậu đợi tớ với!"
Tôi lao thẳng vào người anh, đâm sầm cả hai vào trong xe, rồi giục tài xế mau lái đi.
Lúc đó, anh đối xử với tôi cũng không tệ.
Sẽ tặng búp bê cho tôi vào ngày sinh nhật.
Nhưng sau này anh ngày càng phiền tôi: "Diệp Thiển Thiển, sao cô phiền phức quá vậy?"
Thậm chí sau khi biết Diệp Nhân Nhân, anh còn chất vấn tôi tại sao hai cô con gái nhà họ Diệp lại khác nhau một trời một vực như thế.
Tôi lỗ mãng ngu ngốc, tính tình lại âm u, còn em gái Diệp Nhân Nhân thì thông minh, ngây thơ lương thiện.
Tôi không hiểu tại sao anh lại như vậy, chỉ đành bướng bỉnh dùng cách của riêng mình để đối tốt với anh gấp bội.
Tôi ném thư tình của người khác trong ngăn bàn anh vào thùng rác, nhét vào đó sô cô la do chính tay tôi làm.
Thấy anh không hài lòng với kết quả thi, tôi lén sửa 91 điểm thành 99 điểm.
Anh bị thầy giáo mắng không được yêu sớm, tôi chắn trước mặt anh, nói anh không có, chỉ là tôi đơn phương theo đuổi anh thôi!
Thầy giáo và các bạn học trong văn phòng cười ồ lên.
Sắc mặt anh xanh mét, ra khỏi văn phòng liền đẩy tôi sang một bên: "Diệp Thiển Thiển, cô đúng là đáng ghét chết đi được! Cút ra chỗ khác!"
Lúc đó tôi ngu ngốc đến mức có thể.
Tin chắc rằng nữ theo đuổi nam chỉ cách một lớp voan mỏng, đẹp trai sợ chai mặt, chỉ cần tôi không bỏ cuộc, anh sớm muộn gì cũng là người của tôi.
Lên đại học gặp mẹ anh, bác gái bảo tôi: "Bác cứ nghe Nghiên Tu lải nhải về một cô bé tên Thiển Thiển, hóa ra là cháu, quả nhiên xinh đẹp y như nó nói."
Tôi tự tin gấp trăm lần.
Hai năm sau khi tốt nghiệp, vào ngày sinh nhật 24 tuổi của tôi, anh đơ mặt đồng ý lời cầu hôn của tôi.
Tôi hưng phấn đến mức không ngủ được, ôm con búp bê anh tặng lăn lộn trên giường.
Rất lâu sau này tôi mới biết, anh đồng ý lời cầu hôn của tôi không phải vì thích tôi, mà là vì mẹ anh.
Mẹ Trần cảm thấy gia thế tôi tạm ổn, lại một lòng si tình với anh, cưới về nhất định sẽ chăm sóc anh chu đáo.
Anh thì một mặt cảm thấy, đằng nào cũng phải kết hôn, cưới tôi cũng không phải là không được.
Một mặt lại chê bai tôi không dịu dàng hiểu chuyện bằng Diệp Nhân Nhân.
Cho đến đêm trước tiệc đính hôn, tôi nhận được tin nhắn WeChat bảo đến công viên quảng trường trung tâm.
Diệp Nhân Nhân đứng nhìn tôi bị một tên côn đồ đè xuống đất, cười ngặt nghẽo ở bên cạnh.
Cho đến khi tôi dùng cành cây đâm thủng mắt tên côn đồ, đẩy Diệp Nhân Nhân đang trốn phía sau ngã xuống đất.
Sau đó toàn thân đầy máu chạy trốn về nhà.
Còn chưa kịp hoàn hồn, mẹ tôi đã như người điên lao tới: "Diệp Thiển Thiển! Nhà tao có chỗ nào có lỗi với mày hả? Sao mày dám làm Nhân Nhân bị thương! Mày mà làm hỏng Nhân Nhân, tao sẽ không tha cho mày đâu!"
Tôi không biết tại sao người mẹ luôn yêu thương tôi lại đột nhiên thay đổi thái độ lớn như vậy?
Diệp Nhân Nhân là con của bà, chẳng lẽ tôi không phải sao?
Họ lại không cho tôi phản kháng, áp giải tôi đến đồn công an, nói tôi cố ý gây thương tích.
Sau này tôi mới biết, khi ngã xuống mặt Diệp Nhân Nhân bị trầy xước, còn tên côn đồ phải khoét bỏ mắt phải.
Không lâu sau phán quyết của tôi được đưa ra — vì Diệp Nhân Nhân và tên côn đồ đồng ý hòa giải, tôi bị tuyên phạt 3 năm tù giam.
Đến nay tôi vẫn còn nhớ ngày hôm đó ở tòa, Trần Nghiên Tu ngồi ở hàng ghế cuối cùng, lạnh lùng đứng nhìn.
Sau khi tuyên án, tôi ngã ngồi xuống đất, hoang mang luống cuống.
Anh đi ngang qua tôi, chế giễu: "Diệp Thiển Thiển, cô đáng đời lắm."
Những ngày tháng tôi bị đánh đập đầy thương tích trong tù, chịu đủ mọi ngược đãi.
Tôi vẫn không hiểu, tôi đã làm sai điều gì.