Trần Nghiên Tu là người xuất hiện đầu tiên.
Anh và Diệp Nhân Nhân cười nói vui vẻ, đi về phía này.
Lúc này tôi mới phát hiện, trong khoảng thời gian tôi không hay biết, Trần Nghiên Tu và Diệp Nhân Nhân vậy mà lại qua lại thân thiết.
Thảo nào anh nhiều lần nói Diệp Nhân Nhân ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Tôi nheo mắt lại, tay nắm chặt rồi lại buông ra.
Hai người bọn họ, bây giờ tôi đều không muốn gặp lại nữa.
Tôi xoay người định đi vào trong.
Nhưng Diệp Nhân Nhân đâu có dễ dàng buông tha cho tôi.
Ánh mắt cô ta dán chặt sau lưng tôi: "Chị!"
Diệp Nhân Nhân lắc lắc cánh tay Trần Nghiên Tu: "Anh Nghiên Tu, sao chị em lại ở đây!"
"Bố mẹ em tìm không thấy chị ấy, lo lắng lắm."
Đáy lòng tôi cười khẩy, Diệp Nhân Nhân bịa chuyện đúng là thuận miệng.
Ánh mắt Trần Nghiên Tu quét tới.
Giọng nói lạnh lùng: "Diệp Thiển Thiển, cô còn đứng đây làm gì, còn không mau cút về."
Anh bảo tôi cút về, nhưng tôi biết về đâu?
Trần Nghiên Tu bước lên một bước, tôi vô thức lùi lại một bước.
Đáy mắt anh thoáng qua một tia bất mãn.
Diệp Nhân Nhân tranh nói trước: "Anh Nghiên Tu, em với bố mẹ đặt vé du lịch xong rồi, muốn để chị ở nhà nghỉ ngơi thêm nên không đợi chị ấy đi cùng. Chắc chị giận rồi, để em nói chuyện đàng hoàng với chị."
Trần Nghiên Tu vì lời khuyên giải nhẹ nhàng của Diệp Nhân Nhân mà hạ hỏa vài phần, hừ lạnh nói: "Cô ta không xứng để em tốn công sức đâu."
Ngón tay tôi hơi tê dại.
Tôi nhếch mép cười: "Phải, tôi không xứng."
"Cho nên, tôi không làm phiền hai người nữa, sau này tôi sẽ trốn thật xa."
Trần Nghiên Tu nghe vậy, sắc mặt ngược lại trở nên âm trầm.
Anh nghiến răng gọi: "Diệp Thiển Thiển!"
Nhưng tôi sải bước chạy nhanh đi, không nghe anh nói nữa.
Trong đầu, toàn là cảnh tượng trong tù bị người ta đạp dưới chân bắt thề rằng sẽ không bao giờ đến gần Trần Nghiên Tu nữa.
Tôi thề hết lần này đến lần khác, van xin hết lần này đến lần khác.
Nhưng chẳng ai thèm để ý.
Ngực tôi phập phồng, thở hổn hển từng hơi lớn.
Từ từ quỳ sụp xuống đất.